“Cậu hai, Tuyết Lạc là cô gái tốt, cậu thật sự muốn đeo lên thứ này để hù dọa cô ấy sao?” Quản gia Mạc không đành lòng.
Tuyết Lạc lúc ở nhà họ Hạ cũng đã từng chịu oan ức, nay lại không nhận được sự chào đón của chồng là cậu hai Phong Hành Lãng, thời gian sau này có lẽ cô sẽ phải chịu không ít gian khổ đây.
"Một người phụ nữ giỏi ngụy trang, đáng để ông phải nói đỡ cho như vậy sao? Nếu ông dám nhiều lời bênh vực cô ta thêm một lần nữa, tôi sẽ lập tức ly dị với cô ta! Để cho cô ta thảm hại đến mức không còn ai dám cưới!" Giọng nói Phong Hành Lãng lạnh tới mức có thể kết thành băng.
Quản gia Mạc không quản nữa, bắt đầu để Phong Hành Lãng đeo lớp da nhân tạo đó lên. Bởi vì tấm da đó được đo đạc theo tỉ lệ khuôn mặt anh, chưa đầy 5 phút, Phong Hành Lãng đẹp trai phong thần đã biến thành một người đàn ông quái vật có khuôn mặt dữ tợn.
Gương mặt kia, quỷ dị đến mức khiến cho người khác rùng mình.
Phong Hành Lãng đem một chiếc máy đổi giọng tinh vi dán trên dây thanh quản, âm thanh lập tức biến thành già nua: “Gọi người phụ nữ đó vào cho tôi. Nói tôi đang nằm trên giường tân hôn chờ cô ấy!"
Quản gia Mạc lắc đầu thở dài một tiếng, không khỏi lần nữa thương xót cho cô gái vừa mới kết hôn Tuyết Lạc. Không khỏi hoài nghi liệu lựa chọn, kết hôn dưới danh nghĩa Cậu cả của cậu hai đến tột cùng là đúng hay sai!
Bên trong phòng khách dưới lầu, Tuyết Lạc an tĩnh nhìn xem một cuốn sách thím An đem ra từ trong thư phòng đưa cho cô, nó mang vẻ đẹp tĩnh lặng giống một bức tranh sơn dầu.
“Cô Tuyết Lạc.... Không, phải gọi mợ hai. Cậu chủ đang ở trong phòng tân hôn trên lầu chờ cô đến.” Quản gia Mạc cẩn thận sử dụng từ ngữ xưng hô.
“Ừm... Được. Quản gia Mạc, ông vẫn nên gọi tôi là Tuyết Lạc đi ha.” Tuyết Lạc dịu dàng nói. Bất thình lình bị người khác gọi bằng 'mợ chủ', Tuyết Lạc thật có chút không quen. Tính cô vốn hiền lành. Nhanh chóng đuổi kịp bước chân của Quản gia Mạc, tâm trạng Tuyết Lạc càng lúc càng trở nên bồn chồn. Trong lòng cô thầm động viên chính mình: Phong Lập Hân là một người bị lửa lớn thiêu bỏng rất đáng thương, nếu đã trở thành chồng tương của mình thì cô càng phải có nghĩa vụ chiếu cố anh tốt hơn. Cô đã làm công việc tình nguyện ở viện mồ côi hơn hai năm, Tuyết Lạc tự tin mình có thể chăm sóc tốt cho Phong Lập Hân.
Trong phòng cưới, tràn ngập màu đỏ chót của sự vui mừng. Cánh hoa hồng rải rác trên mặt thảm, một đường kéo dài đến cạnh giường cưới.
Tuyết Lạc nhìn thấy một người nằm nghiêng trên giường cưới, cô nhìn anh từ phía sau, thân hình rất cường tráng.
Tuyết Lạc không biết mở lời với người đàn ông trên giường như thế nào, theo bản năng quay đầu nhìn lén, Quản gia Mạc đã sớm rời đi, mà cánh cửa sau lưng cô cũng đã đóng lại.
“Chào anh... Tôi tên là Lâm Tuyết Lạc.” Tuyết Lạc nhẹ nhàng lẩm bẩm một tiếng. Khuôn mặt nhỏ không tự chủ mà đỏ lên.
Dù sao đây cũng là đêm tân hôn của cô, mà người nằm trên giường chính là chồng mới cưới chưa từng gặp mặt. Chờ đến khi Phong Hành Lãng nằm trên giường xoay người lại, “A...” Một tiếng the thé chói tai kêu lên, mang theo sự sợ hãi bộc phát từ sâu trong lòng, tiếng hét làm rung chuyển toàn bộ trên dưới Phong gia.
Tân nương muốn ngủ với gia nhân trong nhà, cậu hai có chịu không?
Cái đó không thể xem là một khuôn mặt người! Khắp nơi toàn là vết sẹo khiến ngũ quan trở nên vặn vẹo, diện mạo dữ tợn làm người ta không dám nhìn thẳng.
Tuy Tuyết Lạc trên đường tới Phong gia đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng cơ thể sống hết sức chân thật trước mặt vẫn khiến cô vô cùng kinh hãi và hoảng sợ.
“Sao thế, cô sợ tôi à?” Âm thanh già nua mà khàn giọng.
Phản ứng vừa rồi của người phụ nữ khiến Phong Hành Lãng càng thêm khinh bỉ: Lớn như vậy rồi mà chẳng có tí can đảm nào, còn muốn đến Phong gia với ý đồ khác ư?
Cảm giác tiếng thét chói tai của cô gái còn chưa đủ kinh dị, Phong Hành Lãng bò xuống giường, khom nửa người bước tới gần Lâm Tuyết Lạc, đồng thời giơ lên bàn tay run rẩy quỷ quái như bị liệt của mình, “Tuyết Lạc, đừng sợ... Tới đây, cho tôi ôm cô một cái!”
Nhìn thấy từng vết sẹo giăng kín tay anh như những con rết, Tuyết Lạc kinh hãi vạn phần chỉ biết lùi về sau, “Anh đừng tới... Đừng tới đây!”
Đó là bản năng sợ hãi của mỗi người. Tuyết Lạc thật sự không cách nào để thẳng thắn đối mặt. Thật là quá kinh khủng. Quỷ quái như cương thi, bộ dáng như ma thú, hơn nữa còn tồn tại chân thực trước mắt cô, sống sờ sờ có thể nói có thể cử động. “Tuyết Lạc, tối nay là đêm tân hôn của chúng ta... Đừng sợ... Nếu cô chê tôi xấu xí, tôi có thể tắt đèn.” Phong Hành Lãng đắc ý trước vẻ mặt sợ hãi của người phụ nữ. Anh càng muốn cô cảm nhận được rõ, việc tùy ý đăng ký kết hôn với anh sẽ phải trả một cái giá thật đắt.
Dám có ý đồ khác với Phong gia các anh sao? Vậy thì còn phải xem cô có cái gan này không đã!
“Đừng... Chớ tắt đèn! Tôi... Tôi không ghét bỏ anh.” Giọng nói Tuyết Lạc run lẩy bẩy. Tắt đèn chỉ có thể tăng thêm cảm giác sợ hãi trong nội tâm mà thôi.
"Nếu cô đã không chê tôi... Vậy chúng ta mau động phòng đi!” Phong Hành Lãng lần nữa tới gần Lâm Tuyết Lạc. Dồn cô áp sát vào vách tường, không còn chỗ để trốn.
“Phong Lập Hân, xin anh đừng làm vậy... Tôi sẽ chăm sóc anh thật tốt... Nhưng quả thực bây giờ tôi rất sợ.”
Hai hàng nước mắt trong suốt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của Tuyết Lạc. Cô nỗ lực đè nén nỗi sợ hãi trong lòng, nhưng đối mặt với dáng vẻ dữ tợn kia của Phong Hành Lang, vẫn bị dọa cho run rẩy.
Một tiếng 'Phong Lập Hân', khiến động tác của Phong Hành Lãng chậm lại: người phụ nữ ngốc nghếch này còn cho rằng mình là anh trai Phong Lập Hân?
Cũng đúng, mình lấy danh nghĩa anh trai Phong Lập Hân để tìm vợ mà, người phụ nữ tưởng lầm anh là Phong Lập Hân cũng không phải chuyện lạ!
Thừa dịp động tác của Phong Hành Lãng dừng lại, Tuyết Lạc vội vàng dùng thân mèo lẩn trốn từ phía dưới khuỷu tay Phong Hành Lãng, tay chân luống cuống mở cửa phòng, lảo đảo nghiêng ngả xông ra ngoài...
Sợ hãi trong lòng không hề tiêu tan mà lũ lượt kéo đến, cô tức tốc xuống cầu thang, Lâm Tuyết Lạc thất thanh nghẹn ngào. Khi nhìn thấy thím An đang đứng dưới phòng khách đang nhìn lên trên, cô giống như là tìm được sợi dây cứu mạng, vội vàng chạy về phía thím An.
"Thím An... Cháu sợ lắm!” Tuyết Lạc lập tức nhào vào lồng ngực thím An, ngạn ngào nấc.
Chỉ cần là người yếu tim, ít nhiều đều sẽ sợ hãi. Cái này dù sao cũng giống với quái vật trong phim ảnh, nó thật sự sẽ cử động, sẽ nhào về phía mình.
“Chớ sợ chớ sợ...” Thím An vỗ nhẹ sau lưng Tuyết Lạc an ủi cô, “mợ chủ, những ngày tháng tốt lành dành cho cô chỉ mới bắt đầu thôi."
Ngày tháng tốt lành? Những lời An thẩm nói rốt cuộc là thật hay giả vậy? Chính mình cũng sắp bị dọa đến bệnh luôn, còn ngày tháng tốt lành gì ở đây nữa?
“Thím An, đêm nay cháu ngủ cùng thím được không?” Tuyết Lạc rất sợ, cô nắm thật chặt tay thím An, chỉ sợ thím ấy không đồng ý.
Thỉnh thoảng, cô còn kinh hãi nhìn về phía lầu hai, lo lắng 'Phong Lập Hân' sẽ đuổi theo tìm cô. “Sao mợ chủ lại ngủ cùng tôi được? Hôm nay là đêm tân hôn của mợ chủ mà..." Thím An có chút khó xử. Dù sao hôm nay cũng là đêm tân hôn của Tuyết Lạc và cậu hai, cô dâu này muốn ngủ cùng người giúp việc nhà này, cậu hai có đồng ý không?
Vốn không cần một biện pháp tác hợp nào
Đối với hành vi hù dọa tân nương của tân lang cậu hai, thím An giận không dám nói. Bà biết rõ tính khí của cậu hai Phong Hành Lãng, nếu bây giờ nói thẳng với mợ chủ, tất cả mọi người đều biết chân tướng,mợ chủ sẽ càng trở nên thảm hại hơn!
Nhưng nhìn đến khuông mặt lê hoa đái vũ đang khóc sướt mướt của Lâm Tuyết Lạc, thím An không đành lòng. Cũng không thể thấy chết mà không cứu.
“Được rồi, vậy đành để mợ chủ chịu thiệt tạm thời ngủ cùng tôi một đêm." Rốt cuộc thím An vẫn đáp ứng.
Muốn đưa Tuyết Lạc khuyên trở về phòng cưới, đã là chuyện không thể nào; nếu như ép buộc cô, sẽ chỉ khiến Tuyết Lạc oan ức trở về Nhà họ Hạ, hết cái này đến cái khác đều không xong.
"Cảm ơn thím An." Tuyết Lạc theo sát sau lưng thím An tiến phòng ngủ ở lầu dưới.
Bên trong phòng điều trị ở lầu hai.
Nhìn Lâm Tuyết Lạc điềm đạm đáng yêu vùi đầu vào lồng ngực thím An khóc nức nở trên màn hình, Phong Lập Hân khẽ thở dài một tiếng, “Đứa em trai Hành Lãng này lại tại giả trang tôi hù dọa Tuyết Lạc rồi! Nhưng hiện tại Tuyết Lạc là vợ của nó mà... Tiểu tử này muốn ăn đòn rồi sao!”
Phong Lập Hân dừng lại một chút, thở dài một hơi, “Lão Kim, ông gọi Hành Lãng đến đây đi, tôi muốn nói chuyện với em ấy.”
Bác sĩ Kim không nghĩ giống anh, "Tôi cảm thấy vợ chồng cậu hai cứ như vậy là tốt nhất! Với tính cách của cậu hai, cậu càng chèn ép cậu ấy thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn ngược lại. Để tiểu thư Tuyết Lạc chịu khổ càng nhiều thì sao này cậu ấy lại càng yêu tiểu thư!"
“Vậy cũng không thể mặc kệ nó đóng vai tôi đi hù dọa Tuyết Lạc chứ!” Phong Lập Hân có chút tức giận trước hành vi của Phong Hành Lãng, “Nó sẽ dọa Tuyết Lạc sợ chạy mất dép mất thôi!” "Giữa hai người, vốn không cần ai phải tác hợp." Kim Y Sư liếc mắt nhìn thím An và Tuyết Lạc cùng trở về một chỗ trên màn hình, “Tuyết Lạc lựa chọn ở lại Phong gia, thật là khó xử cho cô ấy. Kỳ thực cô gái này vừa nãy cũng rất thông minh mưu trí, còn biết tìm thím An cầu cứu."
“Không được, tôi không thể trơ mắt nhìn Hành Lãng đem dọa Tuyết Lạc sợ chạy mất! Đó là cô gái tốt biết bao!” Phong Lập Hân muốn ngồi dậy thẳng người, lại bị những dụng cụ y tế kia vây khốn. Bác sỹ Kim Y vội vàng tiến lên đỡ rồi đè anh xuống, “Cậu cả, thời gian này ắt hẳn tiểu thư Tuyết Lạc sẽ bị dọa sợ lắm! Chỉ khi cô ấy có thể chấp nhận dung mạo hiện tại của cậu hai vô điều kiện và ở lại đây, mới có thể sưởi ấm được trái tim cậu hai! Đồng thời khẳng định được giá trị của bản thân, làm cậu hai phải yêu, trân trọng cô!"
Phong Lập Hân im lặng trong chốc lát, cuối cùng vẫn gật đầu một cái. Anh rất tán đồng với lời nói của Lão Kim.
Hôm sau.
Tuyết Lạc tỉnh lại trên ghế salon trong phòng thím An. Trên giường đã không còn bóng dáng của thím An, hẳn thím ấy đã dậy sớm làm việc nhà.