⬅ Trước Tiếp ➡
Người có thể dựa dẫm chỉ là bản thân mình.
Nhớ tới những lời dạy dỗ ngày xưa của mẹ, Đường Tâm Lạc nằm trên giường bệnh, từ từ mà thiếp đi.
___
Lúc mở mắt dậy, bên cạnh giường là một người đàn ông xa lạ.
"Anh là ai?" Đường Tâm Lạc kinh ngạc ngồi dậy, tay phải bấm chuông tay trái nhanh chóng cầm lấy kính đeo vào.
Không có mắt kính cô cảm thấy không an toàn.
"Đường tiểu thư không cần hoảng sợ, tôi không phải người xấu." Người nọ mặc một bộ âu phục, cũng giống cô, trên mặt cũng đeo mắt kính.
Chẳng qua là thiết kế của người nọ có khắc vàng.
"Người xấu đương nhiên không thừa nhận rồi." Mặc dù đối phương có vẻ lịch sự nhưng trên mặt Đường Tâm Lạc không chút thả lỏng.
Từ khi mẹ bị bệnh đến nay, quản gia và người làm ở Đường gia lại có những thái độ không tốt. Nhưng ít nhất chỉ là mặt nổi, họ không dám làm quá mức.
Nhưng bây giờ, một người có thể khiến cho quản gia mặc kệ, để anh ta vào phòng.
Đối với loại người này, làm sao cô có thể yên lòng?
"Là tôi hơi đột ngột, khiến cho Đường tiểu thư hiểu lầm." Người đàn ông khẽ mỉm cười, vẻ chân thành trên mặt hoàn toàn không giống ngụy trang: "Tôi họ Mạnh, tên là Mạnh Trạch, lần này tới đây muốn nói với Đường tiểu thư về đêm hôm trước."
"Đêm hôm trước..."
Người đàn ông khỏa thân có thân hình cứng cáp bỗng hiện lên trong đầu cô, Đường Tâm Lạc giật mình nhìn về phía đối phương ---
"Anh, anh chính là người chiếm tiện nghi của tôi hôm đó?!"
"Khụ... Khụ..." Đối phương hình như còn hoảng hốt hơn cả cô.
"Đường tiểu thư đừng đùa, tôi chẳng qua là thư ký của Thần thiếu thôi, đêm đó người có quan hệ với Đường tiểu thư là Thần thiếu." Mạnh Trạch vội vàng phủi sạch quan hệ, bề ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng anh ta đang hốt hoảng vô cùng.
Lục gia ghét nhất là đồ của mình bị người khác chạm vào. Đừng nói là chạm vào, cho dù là dính dáng một chút cũng không được.
"Trần thiếu?" Đường Tâm Lạc trong đầu thoáng qua tiếng xưng hô này, có thể ở nổi căn nhà sang trọng kia, lại là họ Trần, ở thành phố A hình như không có người này.
"Vâng." Mạnh Trạch hoàn toàn không biết suy nghĩ của Đường Tâm Lạc, tiếp tục gật đầu: "Tôi muốn truyền ý của Thần thiếu rằng ngài ấy rất hài lòng, muốn tiếp tục giữ quan hệ như vậy với Đường tiểu thư."
Đường Tâm Lạc đã dự đoán được yêu cầu của đối phương khi tìm tới đây, nhưng cô thề, lời Mạnh Trạch vừa nói thật sự nằm ngoài tưởng tượng của cô.
"Giữ quan hệ như vậy?" Cô không nhịn được lặp lại một lần nữa: "Mạnh tiên sinh, tôi muốn hỏi rõ một chút, vị kia của các người.,.. Ừ... Trần thiếu, rốt cuộc anh ta muốn giữ quan hệ gì với tôi?"
Muốn giữ quan hệ gì?
"Thần thiếu ấy, chắc hẳn là muốn giữ muối quan hệ lâu dài với Đường tiểu thư. Nhưng mà là bao nuôi hay là cho Đường tiểu thư một thân phận thích hợp thì phải đợi ý của Thần thiếu."
"Nhưng mà, cơ thể của Đường tiểu thư rất sạch sẽ, Thần thiếu hết sức hài lòng. Trước khi tới gặp tiểu thư, chúng tôi cũng xem qua bệnh án của tiểu thư, ngoại trừ chấn thương nhẹ ra, những mặt khác đều bình thường, rất phù hợp với yêu cầu của Thần thiếu."
"Anh... Ai cho phép anh làm vậy, tùy tiện xem bệnh án của tôi! Chẳng lẽ anh không hiểu cái gì là quyền riêng tư cá nhân sao?"
"Xin lỗi Đường tiểu thư, bệnh viện Từ Ái là tài sản của Thần thiếu, nếu như tiểu thư thắc mắc là ai cho phép... Tôi nghĩ chắc là viện trưởng đó."
"Anh..." Đường Tâm Lạc chưa nói xong, cửa phòng bệnh đột nhiên bị người khác kéo ra.
"Đường Tâm Lạc, cô có phải bị điên rồi không, ai cho cô nói với cảnh sát như vậy..."
Cửa phòng bệnh bị kéo ra, Cung Tuyết Mị và Lục Chỉ Nghi vênh váo nghênh ngang xông vào.
Đường Tâm Lạc cho rằng bên ngoài toàn là phóng viên, bọn họ cũng không dám vào mắng chửi sao?
Hừ, bây giờ những phóng viên kia đã bị vệ sĩ ngăn lại, Cung Tuyết Mị bà hôm nay muốn nhìn một chút, xem còn có ai làm chỗ dựa cho Đường Tâm Lạc không?
Cung Tuyết Mị và con gái Lục Chỉ Nghi dương dương tự đắc đi vào phòng bệnh, họ mới từ đồn cảnh sát ra, mặc dù bị cảnh sát làm khó một trận nhưng Lục Kình Hạo gọi điện thoại một chút thì hai người được thả ra.
Đường Tâm Lạc muốn hại họ sao, mơ mộng hảo huyền!
"Trời trời trời, nhìn kìa, nhìn xem ai đây?"
Cung Tuyết Mị sau khi vào cửa không thấy Mạnh Trạch, lúc này phát hiện bóng người của anh ta thì lập tức giống như phát hiện chuyện gì đặc biệt, kích động kêu to.
"Đường Tâm Lạc, cô quả thật là người đàn bà không biết xấu hổ, mới kết hôn với Kình Hạo chưa bao lâu đã dám có gian phu! Cô nói coi, có phải cậu ta chính là tình nhân cô bao nuôi ở ngoài không? Nhìn cách ăn mặc của cậu ta kìa, nói đi, cô cho cậu ta bao nhiêu tiền rồi hả?"
"Ai ui... Kình Hạo của chúng ta thật đáng thương, ở ngoài cố gắng kiếm tiền nuôi gia đình, còn người đàn bà như cô ở nhà ăn không ngồi rồi cũng không nói đi, bây giờ còn đội nón xanh cho nó nữa. Lục gia chúng ta đã làm gì sai chứ!"
Trên người Cung Tuyết Mị đang mặc bộ đồ trong bộ sưu tập mới nhất của mùa này, sau khi vào phòng bệnh thì hành động như người phụ nữ đanh đá, quả thật không xứng với bộ đồ trên người chút nào.
Cung Tuyết Mị hát tuồng, Lục Chỉ Nghi cũng không rảnh rỗi.
Cô ta lắc mông đi tới bên người của Mạnh Trạch, muốn xem xem gian phu của Đường Tâm Lạc là ai.
Phát hiện vẻ ngoài của Mạnh Trạch không tệ, mặc đồ đắt tiền trên người, tròng mắt đảo đảo, lập tức liền có suy nghĩ.
"Tiên sinh, anh không biết sao, Đường Tâm Lạc là người đã có chồng, cô ta đã gả cho anh trai em từ lâu rồi. Anh có phải bị cô ta lừa không? Nếu có gì thì nói với em đi... Em sẽ giải thích với anh của em."
⬅ Trước Tiếp ➡