⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Chỉ Nghi vừa nói vừa nghiêng người về phía Mạnh Trạch, cô ta vừa làm bộ vô tình vén tóc, cố gắng để lộ rãnh ngực sâu trước mặt Mạnh Trạch.
Mạnh Trạch không vui nhíu mày.
"Đường tiểu thư, lời vừa rồi của tôi hy vọng cô cân nhắc kỹ càng." Mạnh Trạch đứng lên, đưa một tấm danh thiếp cho Đường Tâm Lạc.
Đường Tâm Lạc cho rằng đối phương cảm thấy phiền phức nên chuẩn bị bỏ chạy.
Cô cười cười, lễ phép nhận danh thiếp của Mạnh Trạch, cũng không để trong lòng.
Cũng đúng, nếu như cô là đàn ông, gặp phải loại phụ nữ phiền phức này cũng không muốn trêu chọc làm gì.
"Được rồi, nếu như thân thể của Đường tiểu thư chưa hồi phục, tôi không làm phiền Đường tiểu thư nghỉ ngơi ."
Thiếu gia nhà các người là thứ gì?
Mạnh Trạch rời đi khiến cho Cung Tuyết Mị lộ ra vẻ đắc ý, không kịp chờ Mạnh Trạch đi, đã lên giọng mắng chửi: "Đường Tâm Lạc cô đúng là tiện nhân có mắt không tròng, Kình Hạo nhà này tốt như vậy, người chồng tốt như vậy mà cô không biết quý trọng, suốt ngày qua lại với những hạng người chả ra sao. Cô nhìn lại..."
"Đúng rồi, vị phụ nhân này..." Mạnh Trạch đi tới gần Cung Tuyết Mị, chợt dừng bước.
"Sao chứ? Cậu dụ dỗ con dâu tôi, chẳng lẽ còn muốn ức hiếp người lớn như tôi nữa sao? Cậu dám cậu dám... Cậu thử đụng vào tôi xem, cẩn thận tôi kiện cậu đến tán gia bại sản!"
Cung Tuyết Mị ở Lục gia nhiều năm, kiến thức cũng nhiều hơn Lục Chỉ Nghi một chút.
Bà liếc mắt một cái thì nhận ra bộ âu phục này là của nhãn hàng cao cấp, người có tiền thật sự thì không mặc những thứ này, họ chỉ mặc đồ được thiết kế riêng thôi.
Mặc nhãn hiệu cao cấp, chẳng qua là dư dả mà thôi.
Bà bây giờ đã là phu nhân chính thức của Lục gia. Đối với loại người bình thường không bối cảnh này, bà cần gì phải sợ!
"Vị phu nhân này đừng hiểu lầm, tôi chỉ tới nói một tiếng... Tôi tới đây chỉ thay mặt thiếu gia tôi thăm Đường tiểu thư. Trước khi đi, thiếu gia chúng tôi có nhắc, nếu may mắn đụng phải người của Lục gia thì tôi chuyển lời giúp."
"Hừ, thiếu gia nhà các người là gì?!"
Toàn bộ người ở thành phố A ai mà không biết Lục gia mới là gia tộc quyền thế nhất. Cung Tuyết Mị tự cho là đúng, không quan tâm đến lời của Mạnh Trạch.
"Nếu Lục phu nhân đã nói vậy, tôi hiểu rồi." Khóe miệng Mạnh Trạch cười nhẹ, không chút giận dữ.
Anh ta phát hiện, càng đi theo Lục gia càng lâu, anh lại càng được luyện thành tính tình như vậy - càng tức giận thì càng cười tươi.
Ban đầu anh còn muốn tốt bụng nhắc nhở vị phu nhân này, không nêu rõ tên của Lục gia ra, nào ngờ đối phương dám mắng cả thiếu gia.
Vậy cũng tốt, bọn họ muốn chết, anh ta đương nhiên không cản.
Mạnh Trạch không nói thêm câu nào nữa, chỉ gật đầu với Đường Tâm Lạc đang ngồi trên giường một cái rồi ra ngoài.
Nhìn thấy anh ta đi, trong mắt Cung Tuyết Mị chính là chạy mất dép.
"Ha ha ha... Đường Tâm Lạc, cô thấy chưa, bây giờ tình nhân của cô cũng chạy mất rồi, để tôi coi cô còn dựa vào ai!"
Lục Chỉ Nghi nhìn theo Mạnh Trạch quyến luyến không thôi, sau đó ánh mắt oán hận nhìn về phía Đường Tâm Lạc
Hừ, đều tại người đàn bà vô sỉ này, đồ bạch liên hoa, không giữ đúng khuôn phép, lúc ở trường thì chiếm hết ánh sáng của cô ta, bây giờ gả cho anh cô  hơn nửa năm rồi mà vẫn có thể dụ dỗ đàn ông tốt như vậy.
Lục Chỉ Nghi chỉ cần nghĩ đến lúc ở trường học, những người mà cô để ý thì lại luôn chú ý tới Đường Tâm Lạc, cô ta hận không thể đi rạch nát gương mặt Đường Tâm Lạc.
"Mẹ, đừng nói nhảm với cô ta nữa... Đúng lúc bây giờ không có ai, để cô ta ký giấy chuyển nhượng tài sản với giấy nhận tội đi!"
Đường Tâm Lạc sớm biết hai mẹ con họ tới không đơn giản là mắng chửi cô, nửa ngày trời tới đây, vẫn là vì chuyện khác.
"Giấy chuyển nhượng tài sản? Giấy nhận tội? Ai dà... Không phải hai người đều đồng lòng bảo tôi gả vào Lục gia rồi thì là người Lục gia sao, sao tự nhiên bây giờ lại phải ký thêm giấy chuyển nhượng làm gì?"
Cung Tuyết Mị và Lục Chỉ Nghi chỉ là hai người không có đầu óc, căn bản không thể nghĩ ra trò này, Đường Tâm Lạc khẳng định, người tính kế sau lưng họ không phải Lục Kình Hạo thì là Lục lão phu nhân bá đạo đó.
Bao nuôi tiểu thịt tươi
Dưới lầu khu nội trú có một chiếc xe màu đen đang đợi ở ven đường.
Bệnh viện Từ Ái là bệnh viện tư tốt nhất ở thành phố A, vì coi trọng vấn đề nghỉ ngơi ở trong bệnh viện nên cho dù là viện trưởng cũng phải gửi xe ở ngoài.
Nhưng lúc này, chiếc xe Bentley được trực tiếp lái vào trong, dừng ngay phía dưới khu nội trú.
Mạnh Trạch đi xuống, thấy chiếc xe kia thì đi về phía nó.
Người đàn ông nhắm mắt ngồi phía sau không nói gì cả, Mạnh Trạch vội vàng báo cáo.
"Đường tiểu thư mặc dù không nói rõ, nhưng đối với đề nghị của Lục gia thì có lẽ... sẽ từ chối." Cân nhắc một chút, Mạnh Trạch lại nói tiếp: "Nhưng mà đúng theo điều tra của chúng ta, cô ấy và con riêng của Lục Tứ gia quan hệ không tốt, vừa nãy lúc tôi rời khỏi, mẹ chồng và em chồng của cô ấy nói chuyện có chút khó nghe."
"Nói chuyện khó nghe?" Lục Dục Thần cuối cùng đã mở miệng, ánh mắt sắc bén nhìn Mạnh Trạch
Mạnh Trạch không nắm chắc tâm tư của Lục gia, bị ánh mắt lạnh lùng của anh mà hù dọa, chỉ có thể bổ sung: "Đường tiểu thư muốn ly hôn, nhưng Lục Tứ gia chắc hẳn sẽ không đồng ý."
Lục Tứ gia tuy cũng họ Lục, nhưng khác hẳn chủ nhân của Lục gia, chỉ là họ hàng xa.
"Gọi cho Lâm viện trưởng, ông ta sẽ biết phải làm sao." Chỉ chốc lát, Lục Dục Thần lại nhắm mắt: "Nói với Đường Tâm Lạc, không có Lục Dục Thần tôi hỗ trợ, ở thành phố A sẽ không có người đủ can đảm duyệt đơn ly hôn của Lục gia."
⬅ Trước Tiếp ➡