⬅ Trước Tiếp ➡

một nụ cười mơ hồ, đang cười nhạo cô ngốc nghếch.
Tuy nhiên, Lục Bắc Kiêu, người yêu cô như sinh mệnh của mình, sao nỡ cười nhạo cô…… Cũng chính vừa rồi, cô mới hiểu, tình yêu của anh dành cho cô sâu đậm đến nhường nào.
“Em không xứng…… không xứng với tình yêu của nah Lục Bắc Kiêu Anh bảo em…… làm sao có thể chịu đựng được?
Làm sao…… còn mặt mũi mà sống tiếp chứ?
” Cô quỳ xuống, đầu tựa vào bức ảnh nhỏ đó, hai tay ôm lấy bia mộ, khóc và nói.
Trong di ngôn anh nói Diệp Kiều, hãy sống thật tốt Nhà sông nước mà em thích, anh mua cho em rồi, nếu em muốn thì đến đó ở, nếu không muốn thì sửa thành nhà trọ cho thuê.
Kiếp sau gặp lại, em phải yêu lão tử từ cái nhìn đầu tiên, hiểu không?
Đừng có mù quáng mà yêu phải người cặn bã trước Kiếp sau, lão tử tiếp tục yêu em Mưa rơi tí tách, chẳng mấy chốc đã làm cô ướt đẫm, cô giống như cái xác không hồn, từng bước từng bước, đi ra khỏi cửa phụ của nghĩa trang.
Gió lạnh thấu xương, trên cành còn mấy chiếc lá khô bị thổi xuống, rơi chầm chậm trên con đường nhựa vắng vẻ.
Thân hình cô mong manh, lung lay sắp đổ, như chiếc lá vàng khô héo trên cành đó.
Kiếp sau, lão tử tiếp tục yêu em.
Vì vậy, kiếp này, Lục Bắc Kiêu yêu cô, yêu cô sâu đậm như vậy.
Vậy mà bây giờ cô mới biết Là cô ngu ngốc, bị mỡ lợn che mắt, luôn không tin tưởng anh, bị Lý Vận, người bạn thân tốt nhất đó của cô xúi giục, bị Thẩm Hi Xuyên, người mà cô mù mắt nên mới thích phá hủy, hiểu lầm cùng mâu thuẫn với Lục Bắc Kiêu càng ngày càng lớn Một chiếc xe ben điên cuồng lao tới, thân hình mỏng manh như chiếc lá rơi của cô bị hất tung lên không trung, lăn xuống, tiếng phanh gấp xé toạc bầu trời Cô ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời, nụ cười trên khóe miệng giống như đóa hoa đồ mi nở rộ.
Chết rồi cũng tốt.
Trên đường nhựa ẩm ướt, người phụ nữ ngã trên vũng máu, không ai hỏi han, trước khi cô tắt thở, có một người đeo khẩu trang đi đến cạnh cô, lúc hấp hối cô nghe thấy người đó nói “Ông chủ, xin hãy yên tâm, cô ta chết chắc rồi ” Vì vậy, đây là mưu sát…… Cô cố gắng muốn nhìn rõ diện mạo của người đó, nhưng chỉ nhìn thấy khẩu trang và kính râm màu đen.
Ông chủ là ai?
nannan Máu từ trên người cô tuôn ra, dưới thân nở ra một đóa hoa hồng đỏ rực, cô nhìn lên bầu trời và thấy khuôn mặt tuấn tú của Lục Bắc Kiêụ Cô rất muốn hỏi anh rằng “Em ngốc như vậy, bất kham như vậy, tại sao anh vẫn yêu em?
” Cô không nói nên lời, khuôn mặt tuấn tú của anh dần dần mờ đi, cơ thể càng lúc càng lạnh…… Mạnh Bà à, xin đừng cho tôi uống nước Vong Xuyên đó, tôi không thể, không muốn quên anh ấy…… Nếu có kiếp sau, cô nhất định phải gặp anh trước và yêu anh nannan “Chào mừng đến với “Chương trình phát thanh âm nhạc thành phố J” FM94.6, bây giờ là 14 00 chiềụ” Cô gái từ từ mở mắt, đập vào mắt cô là trần nhà xa lạ, mùi cồn mát lạnh phảng phất trong không khí khô nóng.
Khóe mắt cô vẫn còn đọng lại hai hàng lệ, dáng vẻ chịu ấm ức rất nhiềụ “Cô nhóc Còn khóc nữa là không nói rõ được đâu ” Dù sao thì, trời nắng nóng, cô nam quả nữ ở riêng một phòng, anh còn cởi bỏ bộ đồng phục học sinh dày


⬅ Trước Tiếp ➡