Chương 3
cộp mà cô mặc quanh năm Chàng trai trẻ bên giường để tóc ngắn húi cua, trên khuôn mặt tuấn tú cương nghị để lộ nụ cười nhếch mép, trên người anh mặc một chiếc áo ba lỗ rằn ri, để lộ cơ bắp màu đồng cường tráng.
Đây chắc là diện mạo của Lục Bắc Kiêu năm 21 tuổi…… Cô đã đến thiên đường và gặp được anh rồi sao?
Nước mắt càng tuôn rơi mãnh liệt, cô muốn gọi anh và ôm lấy anh, nhưng cô không còn chút sức lực nào.
“Cô nhóc, nóng đến ngớ ngẩn rồi sao?
Nói gì đi ” Lục Bắc Kiêu lại nói, lông mày hơi nhướng lên.
Lúc này khóe miệng của cô gái lại như đang cười, bộ dạng dở khóc dở cười này quả là khiến anh sầu não Cô nhóc, nóng đến ngớ ngẩn rồi Thời tiết 39 độ, cô mặc một bộ đồng phục thể thao kiểu xuân thu, không nóng chết là đã may mắn rồi “Thưa quý vị khán giả, chào buổi chiều, hôm nay là ngày 20 tháng 7 năm 1995, thứ năm ngày 23 tháng 6 âm lịch, chào mừng lắng nghe đài FM94.6……” Tiếng của đài radio bị anh vặn nhỏ xuống, cho đến khi tắt tiếng.
Năm 1995…… 20 năm trước…… Diệp Kiều sững sờ, cũng nhìn thấy trên tường dán toàn là áp phích của các ngôi sao NBA, hầu hết đều là áp phích về thời kỳ hoàng kim của Michael Jordan, người đã giải nghệ nhiều năm, đó là thần tượng của lũ trẻ trong khu khi cô còn niên thiếụ Không phải cô bị xe tông chết rồi sao?
Sao lại quay về năm 95 rồi?
“Đại ca Ô Giấu mỹ nhân ở đây rồi ” Lục Bắc Trì vừa bước vào cửa liền nhìn thấy một tiểu mỹ nhân đang nằm trên chiếc giường hẹp, đôi chân ngọc ngà thon dài của mỹ nhân thực sự rất hấp dẫn, phía trên mặc một chiếc áo phông trắng rộng, nhìn không ra thân hình bên trên.
Một đôi chân cực phẩm như vậy, phần trên sao có thể tệ được?
Cô nhóc nhà ai, sao anh ta chưa từng gặp?
Lục Bắc Trì đang định bước tới để nhìn khuôn mặt xinh đẹp, thì từ cửa phòng ngoài vang lên tiếng “thùng thùng”, là tiếng một nhóm người bước lên cầu thang.
“Kiều Kiều, Kiều Kiều ” Giọng nói lo lắng của một cô gái từ bên ngoài vọng vào.
Lúc này, Diệp Kiều đã hồi phục ý thức, đại khái hiểu được mình đã trải qua chuyện gì.
Và chủ nhân của giọng nói từ bên ngoài đó chính là Lý Vận, người mà cô căm thù đến tận xương tủy “Diệp Kiều ” Sau đó, cánh cửa bị buộc đẩy ra, Thẩm Hi Xuyên xông vào, một nhóm người đi theo sau cậu ta, đều là đám nhóc ở Học viện Hải Quân bên cạnh.
“Thẩm Hi Xuyên cậu thật to gan Dám xông vào nhà của ông đây?
” Lục Bắc Trì luôn không hợp với Thẩm Hi Xuyên vung nắm đấm muốn tiến lên đánh người, đều là một đám thanh niên, đang ở tuổi hoóc môn nhiệt huyết không có chỗ giải tỏa, suốt ngày không phải đánh nhau thì là hẹn đánh nhau Thường gọi là chiến nhaụ Hai thanh niên đi theo sau Thẩm Hi Xuyên lập tức tiến lên bảo vệ, họ cũng đến từ đại viện hải quân, một người tên là Trương Diệu Kiệt, một người tên là Trần Đại Mậu, người nào cũng có vẻ mặt hung dữ, nhìn tư thế này, Lục Bắc Trì càng không nhân nhượng.
“Cháu trai Hôm nay phải chiến một trận rồi ” Lục Bắc Trì hung dữ nói.
“Kiều Kiều ” Lúc này, một bóng người duyên dáng chen ra khỏi đám thanh niên, cô ta mặc một chiếc váy liền màu trắng, với mái tóc đen, vẻ mặt lo lắng.
“Cậu, cậu Lục, anh đừng hiểu lầm, chúng