⬅ Trước Tiếp ➡
Bóng đèn màu hồng được bật lên, mọi người hoảng loạn chạy đi, nối gót nhau đi trốn, gương mặt đỏ lên vì say rượu, có người chỉ mặc áo yếm vai trần đi ra, động tác nhanh nhạy chạy đi không màng gì hết.
Liễu Nguyệt Vân la lên một tiếng, chạy vào trong đám người đang hoảng loạn, kéo những người khách chưa kịp mặc quần áo, kêu to mắng chưa trả tiền, oan gia, đồ điên!
Cửa sổ tầng hai mở ra, đung đưa run rẩy, như có ai đó đang kéo nó trong cơn tuyệt vọng.
Ánh trăng xuyên qua tầng mây, chiếu vào người trên cửa sổ, cô nương mặc sườn xám màu tím bị xé gần nát, giống đóa hoa tử đằng nở rộ vào tháng tư, búi tóc loạn xạ, nhảy từ trên tầng xuống, thả người rơi.
Ba năm chỉ còn cảnh vật, gương mặt nảy nở, thân hình mượt mà hơn trước, những giọt nước mắt hoa lê cũng không thể che đi vẻ đẹp kiều diễm của cô, ngoài cô bé nhà hắn ra thì là ai?
Tất cả suy nghĩ đều dồn vào ngực, Phó Hàn Sanh ôm Mộ Diên vào lòng, mặc kệ đầu gối bị đau, quát lớn: "Mau vào xem đã xảy ra chuyện gì?"
Chu Tử Khâm như người mới tỉnh dậy, mắng câu chết tiệt rồi nhìn cô nương trong ngực Phó Hàn Sanh, sắc mặt trắng bệch, sườn xám bị xé rách có thể nhìn thấy trên người cô.
Khẽ than một tiếng, đêm nay ở Bến Thượng Hải e là không được yên ổn rồi.
Có câu nói mọi chuyện đều là do số phận sắp đặt.
Mộ Diên mặc dù không phải là người cổ hủ nhưng cũng tin sau khi chết có thể gặp được thần Phật.
Khi ở trấn mỗi khi có mưa và có sương, thì lúc đó trên núi sẽ xuất hiện một ngôi miếu cổ, cô còn nhớ khi còn nhỏ thím nói nơi đó có những linh hồn hay đi khắp nơi.
Sương trắng mờ ảo, Mộ Diên dường như có thể nhìn được cửa sổ của ngôi miếu, màu sơn đỏ bên ngoài kia có một vị thiếu niên mặc bộ đồ màu bạch sam, Mộ Diên còn nhớ trên người hắn có hơn trăm mùi hoa sơn chi, bên trong túi tiền còn có mấy cánh hoa được phơi khô vàng.
Có lẽ Đức Phật cảm thấy người này là chồng của cô ở kiếp trước nên dù đã chết nhưng vẫn cho hắn tới đưa tiễn cô một đoạn đường.
Tay Phó Tuân lúc nào cũng lạnh lẽo, cười dịu dàng với cô, Mộ Diên thấy lưu luyến thế gian này nên đôi mắt có hơi mờ mịt.
Chỉ khi sương mù tan đi, Phó Tuân buông đôi tay cô ra, đôi mắt Mộ Diên mới nhìn rõ sau đó chạy theo hình bóng kia.
Ánh trăng vẫn luôn chiếu xuống, chiếu vào bức tường trắng bên ngoài công quán như là dòng sông lấp lánh.
Ánh sáng xuyên vào tấm kính, làm cho mắt Mộ Diên bị chói.
"Tam gia, cô nương đã tỉnh lại rồi."
Khối đá được chạm khắc kiểu Tây, Liễu Nguyệt Vân vân vê khăn tay chờ ở phòng khách, phía sau là năm người đàn ông đội mũ đi tuần, mặc bộ cảnh phục màu đen, mỗi người đều mang vẻ mặt nghiêm nghị, khiến cho Liễu Nguyệt Vân bình thường hay cười hớn hở cũng phải yên tĩnh lại.
Khăn tay bị Liễu Nguyệt Vân kéo cho ra tơ, cô ta hận, không biết là tên súc sinh nào đã báo quan, Mộ Diên cũng là kẻ thà chết chứ không chịu nhục, tử tự thì thôi đi còn giết người, may mà Lục Hạc Tường tốt số, bị con nhóc đó đâm hai nhát dao mà vẫn còn sống. Bản dịch hoàn chỉnh được đăng miễn phí không khoá tại truyensacfull.com chấm co.

⬅ Trước Tiếp ➡