⬅ Trước Tiếp ➡
"Tam gia, ngài tới rồi." Trần Thạch làm việc ở cảnh vụ lập tức cung kính chắp tay hành lễ.
Khi còn trẻ Trần Thạch vẫn còn là người lính quèn đi tuần bình thường thì gặp Phó lão gia tử đang dẫn người đi bán thuốc, sau đó nghe nói dưới gối Phó lão gia tử có rất nhiều con nối dõi nhưng đứa thì què đứa thì điên vì thế chẳng có mấy ai nữa.
Trên phố đều cho rằng từ lâu Phó gia đã bị suy tần, vậy mà nhìn vị Phó tam gia trước mắt này so với phong thái năm xưa của lão gia tử chẳng khác gì mấy.
Bên ngoài ôn nhu nhã nhặn nhưng Trần Thạch biết đây là người chủ rất khó để hầu hạ.
Phó Hàn Sanh mặc một bộ áo dài màu xanh, áo khoác màu xám của Thừa Đức, khôi ngô tuấn tú, bưng ly trà được làm từ sứ Thanh Hoa, hất áo ra sau rồi ngồi xuống.
Đèn thủy tinh sáng chói mắt, Trần Thạch thấy trên đùi hắn có cuốn băng gạc màu trắng, vẻ mặt nghiêm túc: "Nhà thổ đã có ba vòng người niêm phong lại, tam gia, vết thương của ngài có sao không?"
Phó Hàn Sanh uống trà, mở miệng nói không sao.
Cái gì? Niêm phong?
Liễu Nguyệt Vân choáng váng, loảng xoảng một tiếng đã quỳ lên mặt đất.
Từ khi cô ta mười sáu tuổi đã ở nhà thổ tiếp khách, làm đủ trò, lăn giường chiếu, cô ta tự cho mình là cả thế giới, loạn thế vô tình, cô ta tự dựa vào bản thân là được, rốt cuộc thì tú bà đã chết, tuy tuổi tác của cô ta chưa lớn nhưng đã biết rõ đàn ông là loài giống hoa rách nát không thể tin được, đối xử tốt với các kỹ nữ trong viện, sao bây giờ lại lưu lạc đến đường này?
Giọng nói nghẹn ngào, khóc lóc: "Oan uổng quá quan lão gia ơi! Ai ai ở Tân Nhạc cũng đến nhà thổ sao lại chỉ xét một mình tôi? Đó là cô ấy tình nguyện đắm mình trong trụy lạc, giờ lại đòi giết khách, điều này thì có liên quan gì đến chúng tôi, liên quan gì đến Diêu tỷ chứ?"
"Đắm mình trụy lạc?" Phó Hàn Sanh cười lạnh: "Là tự nguyện thì tại sao cô nương đó lại chọn cách nhảy lầu? Nếu cô không sai thì tại sao không gọi cô nương đó xuống rồi cầu tình cho cô ấy?"
Hắn nhấc chén trà rồi nói tiếp: "Mà kỹ viện cũng cần có giấy phép đàng hoàng, chính phủ đã ra lệnh cho tôi đi điều tra, không thể vì các người mà ngoại lệ được, lấy đây làm gương để mọi người sau này không ai dám làm càn nữa."
Khuôn mặt của Liễu Nguyệt Vân trắng bệch, hai ba bước bò lên, quỳ gối cạnh Phó Hàn Sanh, dập đầu: "Tam gia cầu xin ngài đại nhân đại lượng, tha cho tôi, Mộ Diên vẫn chưa được phá trinh nên hôm nay tôi sẽ bán khế ước cho ngài."
Phó Hàn Sanh nhíu mày, đang muốn nói chuyện thì nghe thấy tiếng vang lớn.
Mọi người quay đầu lại nhìn, cô nương sắc mặt tiều tụy, mặc sườn xám màu xanh đơn bạc càng làm vẻ mặt cô hốc hác hơn, tóc được bện sang một bên, dựa bên cạnh cửa.
Lục Võ đổ mồ hôi hột, ngăn không được đành nâng phía sau cô: "Mộ Diên cô nương cẩn thận chút, cơ thể cô vẫn chưa khỏi hẳn đâu."
Mộ Diên cố hết sức di chuyển cơ thể, ánh mắt đen nhánh nhìn Liễu Nguyệt Vân, sau đó dừng ở vị tiên sinh trước mặt, bước chân dừng lại.
Cô thấy hơi hoảng hốt, tuổi của Phó Tuân cũng chừng chừng người này, vẻ mặt khí phách và hăng hái cũng hao hao giống vị tiên sinh này.

⬅ Trước Tiếp ➡