Chương 11
quầy "Không phải người ta đều nói các bác nông dân cần cù chất phát, thông minh dũng cảm nhất trên đời sao?
Rốt cuộc hôm nay cũng đã được mở mang tầm mắt, quả là đầy trí tuệ, mưu trí đến bụng dạ cũng chứa không nổi phát hết ra ngoài." Bàn tay chống lên cằm, liếc mắt nhìn ra ngoài "Lấy một đổi một, tính liên kết với nhau lừa tiền sao?" Giọng nói của cô nhẹ nhàng chậm rãi, nơi khóe miệng treo nụ cười hững hờ, hai mắt mở to tròn xoe, cái đồng tử đen láy chiếm hết gần hai phần ba con mắt; ánh sáng trong nhà vốn mờ mờ ảo ảo, chút ánh sáng khan hiếm đó như đã bị hút hết vào đôi mắt trong veo, phảng phất bên trong ẩn giấu rất nhiều linh khí, nhẹ nhàng chớp chớp mấy cái, ánh mắt vừa ngây thơ vô tội vừa chứa đầy tà khí.
Ông chủ gượng gạo đằng hắng cổ họng "Giỡn chơi, giỡn chơi thôi, điếu thuốc này xem như tặng cô, mấy điếu còn lại trong gói tôi bán lẻ là được." Tư Đồ nói "U chà, tôi đâu dám chiếm món hời này." Nói xong tạm ngừng một hồi, cô nàng đột nhiên thu lại nụ cười, giẫm một chân lên chiếc ghế bên cạnh, rút từ trong vớ ra hai tờ màu đỏ, ném qua "Thối tiền." Ông chủ "..." Tư Đồ khiêu khích liếc nhìn Tần Liệt, anh cũng đang nhìn về phía cô, cơ hàm khẽ chuyển động thong thả nhai hạt cau, không đếm xỉa gì đến màn náo nhiệt vừa rồi, cũng chẳng có bất kỳ phản ứng nào.
Cô cầm điếu thuốc đi ra ngoài, khen tặng một câu "Đồ nhà quê." Âm điệu vặn to gần hết đề xi ben, chẳng biết nói cho ai nghe.
Hơn tám giờ tối, những quầy hàng rong ven đường đã dọn về gần hết.
A Phu lái xe trở lại, thùng xe phía sau đầy ăm ắp rau cải, hắn mơ hồ cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn, nên cũng không dám nhiều lời.
Tần Liệt hỏi "Mua đủ chưa?" A Phu 'ừm' một tiếng "Hướng San vẫn chưa tới sao anh?" "Chưa." "Trời càng lúc càng tối, chúng ta đi đường đêm không an toàn." Tần Liệt nghĩ ngợi một lúc "Xe không thông, cô ấy không thể nào tới được.
Hai người đợi ở đây, tôi đi đón một chuyến." Hẻm núi Hiệp Lĩnh cách Phàn Vũ không tính là xa, khoảng hơn mười cây số, nếu chạy với tốc độ nhanh, đi về mất khoảng gần một tiếng đồng hồ.
Gió đêm lạnh cắt da cắt thịt, Từ Đồ dần không chống đỡ nổi nữa, cô mở hành lý tính tìm một bộ quần áo giữ ấm, lật đi lật lại, bên trong toàn là trang phục mùa hè, không thứ nào có thể dùng được.
Lửa giận trong lòng nhích nhích nhích rồi phụt lên, cô nàng đứng dậy đá một phát vào va li "Con mẹ nó, còn phải đợi bao lâu hả?" A Phu sửng sốt nghệt mặt ra "Sắp rồi." Hắn nói theo bản năng "Hay là cô mặc áo của tôi?" "Không cần." A Phu biết điều không nói thêm gì nữa, hai người im lặng ngồi chờ.
Thị trấn nhỏ bỗng chốc như rơi vào tĩnh mịch, bóng đèn trên các quầy hàng đã vụt tắt, người bán người mua cũng không còn.
Chỉ có tiếng gió rít, không biết qua bao lâu, rốt cuộc cũng có tiếng động cơ mô tô truyền đến từ phía đầu thị trấn.
Từ Đồ co rụt vai ngồi đó, nhìn bọn họ từ từ tới gần.
Ngồi sau xe là một phụ nữ, hai tay vòng qua thắt lưng người phía trước, dán sát vào.
Trên người cô ta mặc chiếc áo khoác nhăn nhúm nhìn không ra màu sắc lúc nãy.
Hướng San ngồi sau xe, cằm vùi trong cổ áo, gò má