Chương 10
để ít bánh mì, chân giò hun khói, trứng muối và mấy loại thực phẩm thông thường, chỉ có thuốc lá là đặt bên dưới quầy tủ kính tính tiền.
Từ Đồ nhìn lướt qua, tất cả được gom lại đặt trong một góc nhỏ, cũng chẳng có mấy loại, không có thứ cô thường hút, cô khẩy khẩy ngón tay lên mặt tủ "Thương hiệu hàng đầu đó hả?" Ông chủ rướn cổ nhìn qua "Hồng Tháp Sơn á.
Có." Hồng Tháp Sơn là thương hiệu thuốc lá của tập đoàn Hồng Tháp được Tổng cục kiểm dịch kiểm tra giám sát chất lượng Quốc gia Trung Quốc trao tặng danh hiệu 'Thương hiệu hàng đầu Trung Quốc'.
"Lấy hai gói." "Được được, có ngay." Ông ta vội vàng đáp lại một tiếng, rồi khom lưng gập người xuống gầm tủ lấy cây thuốc ra đặt lên bàn.
Từ Đồ xé mở lớp giấy kiếng bên ngoài, lấy ra một gói.
Ông chủ nói "Em gái, tổng cộng một trăm bốn mươi đồng." Từ Đồ ngậm một điếu trên môi, nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ "Một trăm tư." Tần Liệt nhìn vào, lúc ánh mắt hai người giao nhau, mới xác định là cô đang nói với mình.
"Tôi không có." Cô nhếch miệng cười đầy cổ quái "Thế nào, không nói tới cơm, thuốc lá cũng tiếc rẻ không cho, một trăm đồng cũng không có sao?" Hai người đứng cách cửa sổ mắt đối mắt một hồi, Tần Liệt quay đầu đi trước, thở nhẹ một hơi rồi nói "Tiền đưa A Phu đi mua thức ăn." "Xem ra Từ Việt Hải chưa đưa đủ tiền cho anh." Tần Liệt không nói gì, lấy ra một lát hạt cau cho vào miệng, đưa lưng về phía cô.
Nhai hạt cau có tác dụng ngăn ngừa rủi ro bị ung thư vòm miệng khi sử dụng thuốc lá.
'Tía anh." Cô mắng thầm một tiếng, tức nghẹn cả đêm không phát ra được, cô hung hăng lấy điếu thuốc khỏi miệng nhét lại vào hộp thuốc lá, vỗ vỗ lên mặt quầy "Không mua." Ông chủ kinh ngạc đến ngây người "Vậy sao được, em gái nhỏ ơi, cô đã mở bao bì ra rồi mà." "Không có tiền." Đôi mắt ông chủ tiệm đảo đều xoay tròn như đang diễu hành liếc qua liếc lại giữa hai người, rõ ràng lúc nãy hắn nhìn thấy trong túi Tần Liệt có mấy tờ màu đỏ , vậy mà cất không đưa ra, có lẽ quan hệ không mấy thân thiết.
Ánh mắt liền đảo lại trên người Từ Đồ, em gái nhỏ này làn da trắng như tuyết, căng mịn sáng bóng cơ hồ không nhìn thấy lỗ chân lông, toàn thân toát ra hương thơm ngát, rõ ràng là tiểu thư sống trong nhung lụa đến từ thành phố.
Nói không có tiền, ai tin.
Tờ màu đỏ tờ 100 tệ.
Hắn đẩy đẩy gói thuốc lá đã bị khui vỏ về phía trước "Thế này đi, em gái nhỏ," hắn nói "Chuyện thế này ở thị trấn của chúng tôi gặp không ít, cô cứ cầm thuốc đi, trên người cô có thứ gì không dùng, đưa cho tôi xem như trao đổi là được." Từ Đồ nhíu nhíu hàng chân mày xinh xắn "Lấy cái gì trao đổi?" Ánh mắt của ông chủ trượt xuống, dừng lại nơi tay trái cô, trên đó đang cầm một chiếc di động.
Hắn nửa đùa nửa thật nói "Nhân tiện thế này vậy, dù sao vào núi cũng không có tín hiệụ Cô và A Liệt quen biết nhau, xem như tôi chịu thiệt một chút, đưa cho cô thêm một gói thuốc nữa." "U chà, xem ra ông hào phóng hơn anh ta nhiềụ" Ông chủ không nghe ra tốt xấu, đắc ý nói "Chứ sao." Tư Đồ bình thản nhìn hắn, mắt không chớp lấy một cái, nhìn nhìn cho tới khi đối phương quắn quéo lên.
Cô chống khuỷu tay lên mặt