⬅ Trước Tiếp ➡

về nhà đi ngủ, thời gian làm việc và nghỉ ngơi khá quy luật.
Từ Đồ ngồi sau xe quét hai mắt nhìn một vòng xung quanh, cảnh vật và bóng đêm đã hòa thành một thể, không nhìn ra được gì.
Mấy phút tiếp theo, sau khi băng qua một cánh đồng trống trải bạt ngàn, rẽ mấy khúc cua, hai chiếc xe mới lần lượt dừng lại.
Từ Đồ nhảy xuống, trước mặt là một khoảng sân rất rộng, có ánh sáng lờ mờ xuyên qua khe hở cánh cửa sắt đã cũ lọt ra ngoài.
A Phu tiến lên gõ cửa, gọi to "Triệu Việt, Tiểu Ba, có còn ai thức không." Bên trong có người đáp lại, theo sau là tiếng những bước chân lẫn vào nhaụ Cổng sắt kẽo kẹt mở ra, nhưng ló ra đầu tiên lại là một cái đầu nhỏ.
Cô bé con vui mừng hớn hở chạy nhanh đến ôm lấy đùi Tần Liệt "Ba " Anh xoa đầu cô bé, chậm rãi hỏi "Sao còn chưa ngủ?" "Chờ ba mà " Tần Liệt hiếm khi nở nụ cười.
Chợt có người kêu "Duyệt Duyệt." Cô bé ngẩng đầu lên, lướt qua cánh tay anh nhìn ra phía sau, ánh mắt thoắt cái sáng lấp lánh "Mẹ " Từ Đồ đứng phía sau mọi người nhíu nhíu mày, nhìn thấy một màn này không khỏi liếc liếc Tần Liệt, lại nhìn nhìn Hướng San.
Chưa đứng được mấy giây, bọn họ đã đẩy xe vào sân, Từ Đồ không đi theo, tính đi tới gốc cây lớn đằng kia hút điếu thuốc rồi mới vào.
Cách cổng chừng mười mét có một gốc cổ thụ rất to ba người ôm không xuể, những rể nhánh cắm chặt xuống mặt đất; tán lá xum xuê phủ xòe cả một vùng rộng lớn; nhìn xa trông như một lực sĩ dang cánh tay khổng lồ nâng đỡ bầu trời.
Từ Đồ cong chân ngồi lên rễ cây, kẹp điếu thuốc trên tay, quan sát cảnh vật ở nơi xa lạ này, dường như có thần giao cách cảm, bỗng nhiên cảm thấy có luồng nguy hiểm đang tiến lại gần, một bàn tay thô to từ phía sau bất ngờ bịt miệng cô lại.
Người điên ở cuối truyện là một nhân vật hay Từ Đồ bị người ở phía sau kéo lê đi mấy thước, cách nơi phát ra ánh sáng ngày càng xa, chỉ cảm thấy bàn tay to lớn trên mặt mình khá dùng sức, từ cơ thể người nọ truyền tới một mùi ngay ngáy dường như đã cách ngày không tắm rửa, miệng dán sát bên tai cô, phát ra những tiếng cười ngô nghê.
Trái tim Từ Đồ như sắp vọt ra khỏi cổ họng, cho dù bình thường cô làm xằng làm bậy thế nào đi nữa, nhưng khi đột nhiên đối mặt với tình huống nguy hiểm ở một nơi hoang vu hẻo lánh thế này cũng không tránh khỏi cảm giác khủng hoảng.
Thân thể căng cứng mấy giây, cô cong khuỷu tay nện vào ngực đối phương.
Nhưng dường như người nọ không cảm thấy đau, cánh tay giữ thắt lưng cô, lôi ra sau thêm mấy bước, trong miệng lẩm bẩm, không biết đang nói gì.
Hai chân Từ Đồ quẫy đạp loạn xạ trong không trung, cào mạnh móng tay lên mu bàn tay hắn, cổ họng phát ra tiếng ô ô kêu cứụ Chưa đến mấy giây sau, có tiếng chó sủa liên hồi, sau đó có người gầm lên "Lưu Xuân Sơn, buông cô ấy ra." Cơ thể người đó cứng đờ, nghe thấy tiếng la càng lúc càng lớn, liền ôm Từ Đồ chạy thật nhanh ra xa.
Tiếng chó sủa và tiếng bước chân ngày càng tiến sát lại gần, Tần Liệt lao tới đá một cú lên lưng người đàn ông đó, anh dùng sức rất mạnh khiến cho hai người ngã sấp mặt về phía trước, giữa trời đất tối đen mịt mù, người nọ


⬅ Trước Tiếp ➡