Chương 17
té chồng đè lên người Từ Đồ.
Từ Đồ chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng lại chen nhau đổi chỗ, ngực trái kê trúng tảng đá, truyền đến một trận đau nhói.
Cô đau đến hàm răng cũng run lên, lầm bầm rủa một câụ Nhưng còn chưa kịp xuýt xoa xong một tiếng, đã bị người nọ túm cổ áo xách lên, hai chân lơ lửng giữa không trung, bay lượn nửa vòng, cuối cùng toàn bộ cơ thể đã bị kẹp trong khuỷu tay Tần Liệt.
Khoang mũi tràn ngập hơi thở đơn điệu và thanh sạch của anh, mùi hương đó rất dễ chịu không cách nào diễn tả được nhưng cũng không lạ lẫm, vừa nãy ngồi sau xe anh, suốt cả đoạn đường đều phảng phất nơi đầu chóp mũi.
Từ Đồ mím chặt môi.
Tần Liệt nghiêm giọng nói "Lưu Xuân Sơn, đừng ra ngoài gây chuyện nữa, mau về nhà ngủ đi." Từ Đồ ngẩng đầu lên, lúc này mới nhìn thấy rõ dáng vẻ của người nọ, anh ta mặc quần dài và chiếc áo chần bông đã cũ sờn, râu ria xồm xoàm bện cả vào mái tóc lòa xòa rũ xuống phía trước, trời tối đen như mực, không thấy rõ được khuôn mặt nhưng khi nhếch miệng cười để lộ ra hàm răng rất trắng.
Lưu Xuân Sơn đứng dậy, khua tay múa chân loạn xạ, con chó đứng bên cạnh Tần Liệt nhe răng grừ grừ hừ nhẹ, có vẻ nóng lòng muốn xông ra trận.
Tần Liệt ra lệnh "Đại Tráng, ngồi xuống." Con chó liền nghe theo lệnh chủ thu nanh lại, đưa đầu liễm liếm hai bên mép, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Thân thể Tần Liệt cũng dần thả lỏng, thanh âm cũng ôn hòa hơn rất nhiều, nhìn người đàn ông kia nói "Đi thôi, hơn nửa đêm rồi, đừng chạy loạn bên ngoài nữa." Không biết Lưu Xuân Sơn có hiểu được không, anh ta hì hì cười ngây ngô, vừa lui về phía sau vừa nói những lời rất vô nghĩa "Độc chết người, độc chết các người..." Tình huống thế này trước đây cũng đã từng xảy ra, hầu hết người dân trong thôn đều biết, gặp hắn thì lượm cục đá khẽ hù dọa là xong, cũng may Lưu Xuân Sơn chỉ là đầu óc có vấn đề, chẳng bao giờ hại ai, nên mọi người cũng không thấy có gì nghiêm trọng.
Đợi bóng dáng người kia khuất vào đêm tối, Tần Liệt liền thả Từ Đồ xuống, thuận thế lui về sau mấy bước.
Lúc này bọn họ đã đi rất xa, hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi ánh sáng, nhất thời vô cùng yên tĩnh, phảng phất có thể nghe thấy tiếng hít thở hỗn loạn của Từ Đồ.
Tần Liệt không khỏi lướt mắt nhìn cô, hai người quay trở về, cả đoạn đường im lìm không ai nói tiếng nào, khi gần đến cổng nghe thấy A Phu hô to "Liệt ca, không sao chứ." Anh ném ánh mắt qua "Không sao." "Vậy em về trước đây, có chuyện gì mai nói." "Đi đi." Anh đưa mắt nhìn A Phu rời đi, sau đó quay lại nhìn cô lần nữa, khẽ hất cằm "Không còn sớm nữa, vào ngủ đi." Từ Đồ không hé môi, ngẩng cao đầu đứng trước mặt anh, bàn tay không thèm che giấu áp lên trước ngực.
Thấy cô bất động, anh hỏi "Bị thương sao?" "Anh nói thử xem?" Ngữ khí của Tư Đồ đầy hung hăng.
Ngoài dự đoán của cô, Tần Liệt buột miệng hỏi "Bị thương ở đâu rồi?" Những ngón tay nhỏ nhắn trắng ngần của Từ Đồ vẫn đang che trước ngực, cho thấy rất rõ vị trí bị thương, cô cắn môi, những cơn đau từ chỗ đó cứ âm ỉ truyền tới, chẳng giảm bớt chút nào, không dám xoa, cũng không dám đụng vào.
Từ Đồ nhìn anh chằm chằm, nghiến răng thả ra mấy chữ "Đã biết hắn