Chương 20
nhìn thấy thì cứ tránh đi." Từ Đồ câm nín, không phản bác được câu nào, vừa rồi còn thề son hẹn sắt với lòng sẽ nghĩ ra kế sách trả đũa anh một phen cho hả dạ, nhưng bây giờ tất cả những lời anh đều đúng đắn như vậy, nhất thời nghẹn đơ, căn bản không tìm ra được lý do đánh trả, cứ hệt như những uất ức cô đã chịu suốt đêm qua đều là chuyện bé xé ra to.
Cô nàng Từ Đồ tức quá, loẹt soẹt dép hùng hổ lao nhanh tới, hung hăng giơ hai tay tính đẩy anh ra để vọt về phía trước, nào ngờ sau lưng Tần Liệt như có camera quan sát, anh khẽ nghiêng người qua, bàn tay to rộng giơ một phát tóm gọn ngay hai cổ tay bé xíu của Từ Đồ, dùng sức nhấc lên.
Hai tay Từ Đồ bị anh nắm chặt giơ lên cao, gót chân nhấc khỏi mặt đất, toàn bộ cơ thể bất giác áp sát vào anh, trên người anh vẫn còn sót lại hương bồ kết thoang thoảng.
Từ Đồ cắn cắn môi dưới "Anh buông ra." Tần Liệt lại nhấc lên cao hơn "Sau này có chuyện gì dùng miệng nói, đừng có động tay động chân." Cô nàng uốn éo loạn xạ muốn giãy xuống, nhón mũi chân đá vào cẳng chân anh, Tần Liệt ung dung né sang một bên.
Một tay anh giữ chặt hai tay cô, tay còn lại túm lấy chân cô xách trở về phòng ném vào "Ngủ đi." Cửa phòng ầm một cái đóng sập lại.
"Anh..." Từ Đồ đưa chân đá lên cửa một phát, hơi thở từ từ dịu xuống "...
tía anh " Cô nàng đứng trân trân nhìn cánh cửa một hồi, càng nghĩ càng cảm thấy chẳng rõ mùi vị gì, lớn ngần này chưa bao giờ bị đối xử như vậy, đói đến nỗi bụng dán vào lưng, cổ tay đau, ngực đau, đập vào mắt là hoàn cảnh hoàn toàn xa lạ, bên cạnh không có lấy một người thân, bạn bè...
Từ Đồ xoay người tựa vào cửa, cắn cắn ngón tay cái, tự cười giễu, cho dù ở Hồng Dương thì thế nào, cái năm mười sáu tuổi khi Hàn Giai Mai qua đời, không phải cô cũng chỉ còn lại một mình sao?
Nghĩ vậy, Từ Đồ bỗng nhiên cảm thấy ung dung, cô bước vào trong, lấy từ va li hành lý ra một hộp mì ăn liền, không tìm thấy nước nóng, cô bóp vụn mì, ném vào miệng rệu rạo nhai.
Đèn trong phòng đã được bật sáng, Từ Đồ đưa mắt quan sát mấy vòng, có giường, có tủ, có bàn học, tất cả đều đã bạc màu thời gian nhưng chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể thấy vô cùng gọn gàng sạch sẽ.
Ăn chưa được mấy miếng, đột nhiên nghe thấy cửa phòng vang lên hai tiếng gõ, dùng lực vừa phải, khoảng giữa có ngắt nhịp thoáng dừng lại một chút, không nhanh cũng không chậm.
Từ Đồ thả mì tôm xuống, chưa tới hai giây, đứng dậy mở cửa ra.
Bên ngoài không có bóng người nào, cô xoay đầu nhìn trái nhìn phải, lúc đóng cửa lại, chợt nhìn thấy trên mặt đất có đặt một cái bát sứ trắng, bên trong là cái bánh bao to cỡ nắm tay, không có thức ăn gì khác, bên cạnh là cái phích nước nóng vỏ làm bằng kim loại sơn màu đỏ.
Từ Đồ lại đảo mắt nhìn xung quanh một lần nữa, khóe miệng không khỏi cong veo, cúi xuống nhặt đồ lên rồi đóng cửa lại.
Đêm đầu điên đặt chân tới Lạc Bình, cô lăn qua lộn lại đến tờ mờ sáng mới ngủ, lúc tỉnh dậy, trong sân không có một bóng người, chỉ có con chó đang nằm bò sấp ra đất, vểnh cao lỗ tai cảnh giác nhìn nhất cử nhất động của cô.