Chương 19
chính giữa là một khoảng trống rộng cỡ hai người qua lọt, có ánh sáng thưa thớt xuyên qua từ phía sau, cùng với tiếng nước chảy yếu ớt.
Đầu ngón chân Từ Đồ vòng vo chuyển hướng, nhưng chưa kịp bước qua đó, đã nhìn thấy một người đang lau tóc đi ra.Từ Đồ kinh ngạc, ánh mắt không kìm chế được bất giác đảo một vòng từ trên xuống dưới.
Tần Liệt chỉ mặc một chiếc quần dài màu đen rộng rãi nhìn rất phong trần, thắt lưng hơi trễ xuống phía dưới, hai đường chéo V line bắt đầu từ xương hông cực kỳ sắc nét mạnh mẽ.
Phần thân trên để trần, dưới ánh trăng bàng bạc, làn da phủ một tầng hơi nước mông lung, dưới bắp vai nở nang là lồng ngực vạm vỡ, cơ bắp của cánh tay săn chắc với những đường gân gồ ghề đầy nam tính, vùng bụng phẳng lì, thắt lưng nhỏ hẹp, chiếc rốn ở giữa khảm thật sâụ Một cánh tay anh đang đặt trên đỉnh đầu, vẫn đang tiếp tục lau tóc, hiển nhiên cũng nhìn thấy cô, bước chân khựng lại.
Hai người nhìn nhau mấy giây "Có việc gì sao?" Tần Liệt hạ cánh tay xuống, giũ cái áo ba lỗ đang cầm trên tay kia ra, nhanh chóng xoay người mặc vào.
Nháy mắt, cái áo đã che kín hết phong cảnh phía trước cơ thể anh, chỉ còn lộ ra hai cánh tay tráng kiện.
Từ Đồ cảm thấy có hơi nóng đang từ từ bốc lên khuôn mặt mình, liền dời ánh mắt đi, tự an ủi "Phí công nhìn, ai mà chẳng vậy." "Không có gì," Cô đáp lại.
Tần Liệt không nói gì nữa đi thẳng qua.
Từ Đồ quay đầu lại "Đợi đã," ánh mắt cô nàng cũng nối gót theo giọng nói nhìn anh "Có chút chuyện." Anh dừng lại, vắt khăn lên vai, hơi nghiêng người nhìn sang, đợi cô nói tiếp.
Từ Đồ hỏi "Còn gì ăn không?
Tôi đói bụng." Tần Liệt hướng ánh mắt ra xa, ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp "Giờ này, chắc là không có." Lúc nào anh cũng nói chuyện với cái ngữ điệu điềm tĩnh lạnh lùng, không chứa đựng bất kỳ cảm xúc gì, Từ Đồ nghe xong bỗng dưng vô duyên vô cớ nổi lửa giận.
Từ trước tới giờ đi chơi trong nhóm bạn, vì xuất thân và hoàn cảnh gia đình, cô luôn là trung tâm, được người ta vây quanh như sao tôn ánh trăng, không thể nào chịu nổi thái độ hờ hững lãnh đạm này.
Từ Đồ hừ lạnh một tiếng "Đây là lòng hiếu khách của các anh sao?
Tôi từ nơi xa xôi ngàn dặm chạy tới đây, ở Phàn Vũ hứng hết gió đêm tây bắc không nói, còn đụng phải người điên.
Bây giờ đói bụng, cũng không có một miếng cơm để ăn sao?" "Cô là khách?" Từ Đồ nghẹn họng.
Tần Liệt nói "Đây không phải là khách sạn hay khu nghỉ mát, bất cứ khi nào cô muốn gọi cơm cũng có, lúc ăn tối đã làm gì?" Từ Đồ lập tức đáp trả "Lúc ăn cơm anh không gọi tôi." Tần Liệt thoáng khựng lại một lúc, có chút nhớ lại, nhớ tới buổi tối anh và A Phu ăn mì thịt bò, có gọi Từ Đồ nhưng cô không tới." Anh nhắc lại lần nữa "Sau này đến giờ cơm thì phải ăn, qua thời gian đó không có ai đợi đâu, đừng chờ người khác phải sốt ruột đi mời mình." Nói xong đưa ngón tay chỉ chỉ "Có thể qua phía bên kia tắm rửa, phải nhớ chú ý tiết kiệm nước.
Sáng mai, sáu giờ là ăn cơm." "Còn nữa," Tần Liệt đi mấy bước, quay đầu lại nói tiếp "Lưu Xuân Sơn là người điên, chuyện xảy ra hôm nay là ngoài ý muốn, cô chấp nhặt với anh ta cũng chẳng ít gì, sau này lỡ như