⬅ Trước Tiếp ➡

gái," cô khẽ nhấc cằm, khinh bạc cười "Muốn hỏi thăm chị một chỗ." Chỉ là cách xưng hô hết sức bình thường, nhưng toát ra từ miệng cô như ẩn chứa đôi chút đùa cợt.
Người phụ nữ kia theo bản năng nhíu mày lại, vẻ mặt lãnh đạm "Chỗ nào?" "Thôn Lạc Bình huyện Phàn Vũ đi thế nào?" Đối phương thoáng ngập ngừng "Cô cũng muốn đi Lạc Bình?" Từ Đồ không để ý tới câu chữ cô ta nói, đáp lại "Vâng." "Đến huyện Phàn Vũ, thôn Lạc Bình còn cách rất xa." Tư Đồ nói "Không sao, đến Phàn Vũ trước." Ánh mắt của người phụ nữ đó dừng lại trên người Tư Đồ, đảo lên đảo xuống "Đường ở đó rất hẹp, xe này của cô không vào được đâụ" "Xe không vào được, tôi tự đi vào." Từ Đồ cho xe bò với tốc độ máy cày "Cô biết đường sao?" Đối phương quan sát đánh giá diện mạo của Tư Đồ, khuôn mặt nhỏ nhắn, trang điểm tông màu khói rất đậm, mặc áo ba lỗ trắng bên ngoài khoác hờ chiếc iacket, một bên áo khoác rơi xuống lộ ra bờ vai trắng nõn nuột nà; mái tóc nhuộm hồng bị gió thổi rối tơi.
Cô ta nhìn thật kỹ lần nữa, khi Tư Đồ nói chuyện đầu lưỡi lóe sáng lên, thì ra là đính kim cương trên lưỡi...
nhìn sao cũng thấy giống một con nhóc côn đồ.
Cô ta miễn cưỡng đưa tay chỉ chỉ cho có lệ "Chạy thẳng hết đường núi phía trước, ra tới quốc lộ, đi theo bảng hướng dẫn là được." Từ Đồ dõi mắt nhìn theo hướng cô ta chỉ, quả nhiên nhìn thấy biển báo hướng về phía quốc lộ.
"Cảm ơn, chị gái." Từ Đồ ngoảnh đầu nhìn cô ta huýt sáo, cái miệng giảo hoạt "Chiếc xe tuyệt thật, vô cùng mát mẻ." Không đợi đối phương kịp nói lời nào, cô nàng nâng cửa kính lên, brừm một tiếng, nháy mắt bỏ xa chiếc công nông.
Hướng San hít phải một ngụm khói, mùi hăng hắc khiến cô ta ho khan không ngừng.
Lúc ngẩng đầu lên, đường núi phía trước trống tênh không một bóng người.
Cô ta cắn răng, chẳng hiểu sao thấy vô cùng bực dọc.
Đến đầu thị trấn, xe quả thật không cách nào vào được, đành phải đậu lại ven đường.
Đậu Dĩ giúp cô kéo hành lý đến chỗ tấm vách đá đã hẹn trước đó đứng đợi.
Mặt trời đã treo nơi đầu núi, hơi nóng còn lại cuối ngày dần tản đi, khi những làn gió núi lùa qua mới thật sự cảm nhận được cái lạnh khác biệt của nơi này.
Từ Đồ kéo cao dây kéo áo khoác chôn cằm trong đó, rồi ngồi gác chân lên va li hành lý lấy di động ra chơi game.
Đậu Dĩ nhìn đồng hồ "Khi nào người chú Từ nhờ mới tới?" "Không biết." "Đúng là không đáng tin," Đậu Dĩ mặc áo sơ mi và quần iean Armani, không có chỗ ngồi, đứng bên cạnh Từ Đồ cứ luân phiên đổi chân trụ cho đỡ mỏi "Nếu không gọi điện cho chú Từ hỏi thử xem?" Tư Đồ uể oải nói "Anh gấp thì về trước đi." "Không gấp," hắn vội vàng trả lời "Anh đi qua chỗ đối diện mua hai chai nước." Tư Đồ không lên tiếng.
Anh ta băng qua con đường đầy bùn đất, phía đối diện có một tiệm tạp hóa đã cũ nát.
Thị trấn vốn không lớn, dõi mắt lướt qua con phố đã thấy ngay điểm cuối, dọc bên đường có những quầy hàng rong bày bán rau dưa và những vật dụng thông thường.
Ở nơi thâm sơn cùng cốc này, nhà cửa thưa thớt nằm rải rác xa xa, bầu không khí như nhuộm đẫm một màu bị lãng quên.
Đậu Dĩ nhíu nhíu mày, cầm hai chai nước bước ra khỏi tiệm tạp hóa, lúc đi ra


⬅ Trước Tiếp ➡