Chương 5
nhìn thấy ánh mắt Từ Đồ đang chăm chú nhìn mình từ bên kia đường, cô không nghịch điện thoại nữa, đang ôm cánh tay như mông lung suy nghĩ điều gì.
Hắn đi qua, thuận tay xoa xoa đỉnh đầu cô "Lại đang nghĩ tới chuyện xấu xa gì nữa hả?" Đậu Dĩ hết sức tự nhiên vặn nắp chai nước đưa qua cho cô.
Từ Đồ không cầm, ngẩng đầu hỏi "Anh còn bao nhiêu tiền?" Hắn không kịp phản ứng.
Cô nói thêm "Trong bóp có bao nhiêu tiền mặt?" "Hơn hai ngàn.
Chỉ còn trong thẻ." Từ Đồ mút ngón tay cái, nghĩ nghĩ "Cho tôi mượn tiền mặt, khi nào về Hồng Dương sẽ trả gấp đôi." "Em xem anh là người ngoài hả " Hắn không hỏi cô mượn làm gì, trực tiếp móc bóp ra ném qua cho cô, nửa đùa nửa thật "Không cần trả tới trả lui, quá sỉ nhục tình cảm hai ta." Nào ngờ mong đợi ra đi không hẹn ngày trở lại, chẳng có câu trả lời nào bay về, Từ Đồ căn bản không nghe thấy lời hắn nói.
Cô nàng móc hết tiền mặt ra, ném bóp trả về, cúi đầu chu miệng loẹt xoẹt đếm đếm rồi chia làm hai phần, một phần nhét vào túi quần...
Đậu Dĩ nhìn động tác của cô "Phần còn lại làm gì?" Cô vừa khom người cởi giày vừa nói "Phòng ngừa vạn nhất." "Chú Từ cắt hết tiền của em rồi hả?" "Ừm." Mâu thuẫn giữa hai cha con này đã thâm căn cố đế, tích lũy theo năm tháng như một vòng tuần hoàn ác tính, lúc đầu Từ Việt Hải tìm mọi cách cố xoa dịu bầu không khí, nhưng Từ Đồ luôn thể hiện rất rõ sự chống đối của mình, nhìn thấy hắn như nhìn thấy kẻ thù giai cấp, dần dà Từ Việt Hải cũng bỏ cuộc, chỉ để ý tới việc ăn uống của cô, còn những chuyện khác rất ít khi hỏi đến.
Trước kia, cô toàn dùng thẻ phụ của Từ Việt Hải, lần này gây họa không nhỏ, hắn giận đến tím mặt tím mày, cắt hết thẻ, đóng gói sẵn hành lý cho cô, trực tiếp ném thẳng tới cái nơi hoang vu hẻo lánh này.
Thẻ tín dụng phụ là thẻ do chủ thẻ chính đăng ký phát hành bổ sung cho người khác nhằm chia sẻ tiện ích thẻ tín dụng của mình tới các thành viên trong gia đình hay bạn bè.
Mà lần này, Từ Đồ ngoài ý muốn không phản kháng câu nào, xét theo tình hình hiện giờ, tạm thời rời khỏi Hồng Dương có lẽ là sự lựa chọn tốt nhất.
Đậu Dĩ nhìn cô loay hoay cất tiền, hắn vặn nắp chai nước khoáng lại "Vậy em tính nửa năm tới làm thế nào?" Tư Đồ đang khom người "Ông ấy muốn chơi với tôi, để xem mệnh ông ấy cứng hay mệnh tôi cứng." "Dù sao chú Từ cũng là ba em..." "Mau về đi " Cô khoát khoát tay muốn đuổi người.
Đậu Dĩ há miệng, đang tính tiếp tục khuyên vài câu, đã thấy cô dời sự chú ý đi nơi khác.
Từ xa có hai chiếc xe chạy tới, tiếng động cơ ồn ào náo động làm dậy lên cả thị trấn nhỏ.
Ngón tay Từ Đồ còn đang luồn trong dây giày, cô cứ ngồi yên như thế, cái đầu nhỏ hơi nghểnh lên.
Xe dừng cách Từ Đồ không xa, bánh xe hướng về phía mũi chân cô.
Trong tầm mắt hiện ra một đôi chân vững vàng chống xuống đất, khoảnh khắc bàn chân vừa chạm xuống, bụi bay tán loạn.
Trên đôi giày leo núi đó có chút bụi bẩn bám vào, mặc chiếc quần rằn ri cũ, ống quần nhét vào bên trong giày.
Ánh mắt Từ Đồ tiếp tục lướt trên người đàn ông đó, anh lấy tay khỏi tay lái, duỗi xuống lôi ống quần ra ngoài, trên