Muốn Anh Hôn Chỗ Ấy
Chương 11: Anh rể, dươиɠ ѵậŧ lớn của anh chơi em thật là thoải mái (H)
⬅ Trước Tiếp ➡
_________________
Ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng chọc vào ngực người đàn ông, nàng nhướng mi quyến rũ, "Anh rể, chẳng lẽ là chị của em tới bắt gian sao?"
Nhạc Quân Tín nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mảnh mai của nàng, nhấc bổng nàng lên lần nữa, rồi dùng bàn tay to vỗ mạnh vào cặp mông trắng hồng của nàng.
“Câm miệng.”
“Được.”
Phạn Âm đáp lại giả giả thật thật không thể phân biệt.
Lòng bàn tay mơn trớn bắp đùi non mịn, hắn nắm chặt chân nàng, đi từng bước vững vàng.
Tay của người đàn ông vuốt ve làn da mẫn cảm khiến nàng co rúm người lại, tiểu huyệt tiết ra một ít xuân dịch.
Phạn Âm cắn môi, biết điều tựa vào đầu vai hắn.
“Là Nhạc tổng sao?”
Cách một cánh cửa, Phạn Âm vẫn có thể nhận ra giọng nói kinh tởm của Chu Quang Minh.
Nàng cởi ra áo sơ mi của Nhạc Quân Tín, trực tiếp ngậm lấy núʍ ѵú hồng hào của hắn.
Nhạc Quân Tín: “……”
Tiểu Quân Tín: “……”
Nàng không sợ gì cả, đầu lưỡi mềm mại vẽ vòng tròn trượt trên ngực hắn
Ngoài cửa, Chu Quang Minh tiếp tục dò hỏi, “Nhạc tổng, ngài có bận không?"
Ngón tay đưa vào đôi môi anh đào của nàng, kẹp lấy chiếc lưỡi thơm tho, Nhạc Quân Tín mới mở miệng: “Đang bận.”
Nghe giọng Nhạc Quân Tín vẫn bình đạm như thường lệ, Chu Quang Minh mạnh dạn hỏi:
“Nhạc tổng, đồ ăn đã chuẩn bị xong, ngài cùng với…… Phu nhân có đến không?”
Phu nhân cái rắm.
Phạn Âm nhìn chưa tới mười tám tuổi, làm sao có thể là người trong giấy đăng ký kết hôn của Nhạc Quân Tín.
Phạn Âm cũng mặc kệ Chu Quang Minh “Co được dãn được”, nàng nhả ra đầu ngực ẩm ướt, khẽ ưm một tiếng,
“Ông xã, dươиɠ ѵậŧ lớn của anh, chơi em thật là thoải mái……”
Là giọng điệu rêи ɾỉ trên giường, làm cho Chu Quang Minh cương cứng.
Nhạc Quân Tín đen mặt mà che lại miệng của nàng, taam trí giờ phút này đã bị tìиɧ ɖu͙© chiếm đóng, Phạn Âm thuận thế liếʍ vào lòng bàn tay ấm áp khô ráo của hắn.
“Nhạc tổng, ngài có thể ở lại đêm nay! Ngày mai, tôi lại đưa ngài cùng phu nhân tham quan làng du lịch.”
“Được.”
Nhạc Quân Tín nội tâm muốn gào thét muốn chơn Phạn Âm khóc đến một trăm lần, dẫn đến giọng trả lời Chu Quang Minh, khàn khàn đầy khêu gợi.
Chu Quang Minh xoa xoa đầu hói, “Nhạc tổng, ngài cứ việc bận! Tôi không quấy rầy ngài!”
Nói là nói như vậy, hắn vẫn cố ý từng bước thật chậm, hy vọng có thể nghe thêm hai tiếng Phạn Âm thở dốc.
Mà Nhạc Quân Tín đã nhận ra tâm tư xấu xa Chu Quang Minh, nhặt lên cái gì đó rồi bế nàng vào phòng tắm.
Lần này.
Hắn mở ra vòi nước, tiếng nước rơi tí tách, che đậy khung cảnh xuân tình của bọn họ.
Nước ấm làm ướt nhẹp vai phải, Phạn Âm được thoải mái cử động, nàng mở toang cúc áo sơ mi, cởi phăng chiếc áo ngực, thoáng chốc toàn bộ đều lộ hết ra.
Sau nhiều lần đập nát toan tính của nàng, Nhạc Quân Tín tràn đầy tự tin và bình tĩnh, “Không được dùng thứ gì cả, tự mình chơi. Tôi sẽ giám sát em”
Phạn Âm không hiểu gì cả, “Anh rể, anh có phải đàn ông hay không?”
“Cô nói gì?”
Dứt lời, hắn từ từ bỏ dươиɠ ѵậŧ của mình ra ngoài, bọc nó trong chiếc qυầи ɭóŧ trắng tinh, tự mình vuốt ve.
Phạn Âm cạn lời nhìn thẳng: “Qυầи ɭóŧ đấy là của em?”
Nhạc Quân Tín thẳng thắng: “Đúng vậy.”
Không biết phải biểu cảm như nào, thiếu nữ máy móc mà nói: “Chưa giặt.”
Hắn tục tiếp động tác, “Tôi cũng không giặt.”
Đối mặt với hành động kì lạ chỉ dùng qυầи ɭóŧ của nàng chứ không hề muốn động đến nàng của Nhạc Quân Tín, tác dụng của thuốc tìиɧ ɖu͙©, đều mất đi hơn nửa.
Phạn Âm không cam lòng, thân thể không một mảnh vải che thân trắng nõn mềm mại áp sát lên người hắn, hai khối mềm mại ép chặt vào cánh tay đang chuyển động nhịp nhàng, vuốt ve lên xuống từng cái một của hắn, núʍ ѵú trơn mềm lập tức cứng lại dựng thẳng đứng, chạm từng hàng gân xanh của hắn.
Hắn chịu không được, đổi sang tay trái để tiếp tục giải tỏa du͙© vọиɠ.
Hai người da thịt dán sát vào nhau, cơn kí©ɧ ŧɧí©ɧ ập đến như một làn sóng.
Hai mắt nàng mờ đi tựa như phía trước là màn sương mờ mịt, Phạn Âm nhìn chằm chằm vào dươиɠ ѵậŧ dữ tợn, phần đuôi có một nhúm lông mao, giọng nàng điệu kéo dài, “Anh rể, em giúp anh có được không”
⬅ Trước Tiếp ➡