__________________
Nhạc Quân Tín cắn chặt hàm dưới, bất thình lình bắn tinh.
Từng dòng trắng đυ.c bắn lên qυầи ɭóŧ của nàng. Tình sắc mà lại da^ʍ tà.
Mấu chốt là ——
Phạn Âm chớp nhẹ hàng lông mi, người đàn ông này thế mà chỉ cần một giây là bắn?
Tối hôm qua hắn ở trong phòng vệ sinh tự thủ da^ʍ, còn phải làm rất lâu mới xong khiến nàng chờ đến mệt mỏi ngủ thϊếp đi.
Chẳng lẽ…… Nàng làm cho hắn thoải mái?
Ánh mắt Thiếu nữ như có như không tỏ vẻ thông cảm, Nhạc Quân Tín cũng vờ như không thấy.
Hắn trả lời từng câu từng chữ rõ ràng: “Không cần. Tôi bắn rồi.”
Phạn Âm lại bước đến gần chiếc qυầи ɭóŧ người đàn ông đã bắn lên, duỗi tay phủ lên dươиɠ ѵậŧ có chút mềm có kích thước dọa người, cảm nhận tϊиɧ ɖϊ©h͙ còn sót lại trên thân cây gậy, “Anh rể, em lại giúp anh một lần nữa…… Anh bắn vào trong em…… Cầu xin anh…… Em muốn sinh con cho anh.”
Nhạc Quân Tín sau một hồi sung sướиɠ cảm nhận nàng vuốt ve dươиɠ ѵậŧ khẽ gằn giọng, “Phạn Âm,” hắn đi đến gần bồn rửa mặt, “Em không phải đồng ý với tôi sẽ đậu đại học Z sao?”
Nàng nhắm mắt đi theo đằng sau hắn, “Chỉ cần anh rể muốn, em có thể tạm nghỉ học.”
“Không cần.”
Nhạc Quân Tín nói xong, điều chỉnh vòi nước vừa vặn để giặt chiếc qυầи ɭóŧ mà hắn làm dơ.
So với cái hắn quen dùng, vải càng ít, càng gợi cảm.
Nàng đã trưởng thành.
“Anh rể không thích trẻ con?”
Phạn Tâm muốn sinh con cho Nhạc Quân Tín.
Nàng biết.
Tuy rằng nàng chưa từng chăm sóc trẻ nhỏ, nhưng nàng đã từng chăm sóc Nhạc Nhạc, chu Chu, Vang Vang cùng với Phát Tài.
Nàng hẳn là có thể làm được.
Nàng hận Phạn Tâm.
Lại không hận Nhạc Quân Tín một chút nào.
Ba năm vừa qua, so với cha ruột nàng, Nhạc Quân Tín càng giống cha ruột của nàng hơn.
Nhạc Quân Tín chỉ tập trung rửa sách m đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, không chút để ý mà nói “Được”.
Núʍ ѵú đẫy đà cọ vào cánh tay đang đung đưa của người dàn ông, núʍ ѵú lại đứng thẳng lần nữa, cọ xát làn da hắn, “Anh rể, anh đối xử với em thật tốt. Dù em có làm sai việc gì, anh cũng không tức giận. Em bị thầy giáo phê bình, anh cũng sẽ không mắng em.”
Phạn Tâm thì khác, không cần biết sự thật là gì, chỉ luôn bình tĩnh yêu cầu nàng phải ngoan ngoãn. trong lòng luôn nhận định là nàng tùy hứng mới gây ra chuyện.
Nhạc Quân Tín thì không hề giảng giải gì cả, ngẫu nhiên tâm trạng thoải mái, sẽ đưa nàng đi chơi công viên nước.
Tiền tiêu vặt mỗi tháng đều là hắn đưa.
Phạn Âm một đứa hư hỏng, cuộc sống không mấy vui vè, vậy nên đây sẽ là hồi ức đẹp nhất của của nàng, kính trọng Nhạc Quân Tín vì đã khoan dung còn có dung túng nàng.
Trong lòng quanh quẩn một loại cảm xúc không thể diễn tả thành lời, Phạn Âm tiếp tục nói thẳng, “Anh rể, anh hẳn là thích có con gái giống như em?”
Nhạc Quân Tín vắt khô qυầи ɭóŧ, đôi mắt đen tuyền dừng lại ở cánh tay nhỏ trắng đang khua lung tung của nàng, “Cho nên, em đang muốn câu dẫn cha mình sao?”
Phạn Âm chớp mắt, “Anh rể thích trò chơi đóng vai cha con?”
“ Gọi tôi là anh rể.”
Lòng bàn tay nàng kề sát cây gậy nóng muốn bỏng tay, đôi mắt tràn đầy tìиɧ ɖu͙©, nàng mị hoặc nói: “Anh, anh thích em gọi anh như vậy, đúng không?”
Bộ phận dưới háng dùng cách cương cứng để trả lời nàng khiến nàng rất có cảm giác thành công, học theo bộ dạng của hắn, di chuyển qua lại.
Nhạc Quân Tín một tay lấy ra giá treo, treo chiếc qυầи ɭóŧ lên, “Không thích.”
Phạn Âm không tin, tiếp tục phục vụ cho hắn.
Nhạc Quân Tín nhắm chặt mắt, hưởng thụ kỹ thuật tệ hại của nàng trong vài giây, rốt cuộc nhận thua.
Hắn siết chặt xương cổ tay nàng, cầm lên bàn tay nàng dính đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, “Phạn Âm, tôi giúp em và em đừng phiền tôi nữa được chứ.”
Nơi riêng Phạn Âm tư nước chảy, trực tiếp đáp ứng: “Được.”
Nhưng tôi thích làm trước gương.”
Trong lòng Phạn Âm chửi thầm, người đang ông kì quái
Nhưng nàng vẫn phối hợp bò lên trên bồn rửa mặt, mặt đối diện với hắn ngồi xổm một nửa, lộ ra tiểu huyệt đầy yêu kiều.
Thích hợp cho hắn khẩu giao, làʍ t̠ìиɦ.
Nhạc Quân Tín ánh mắt tối sầm lại. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, hai tay đặt ở hai bên đầu gối đang run rẩy. Hắn khom lưng, hôn lên môi âʍ ɦộ trắng hồng của nàng, đầu lưỡi liếʍ sạch xuân dịch tràn ra ngoài.
Nàng rất nhiều nước.
Cũng có thể vì tác dụng của thuốc kéo dài.
Hắn liếʍ hơn mười lần, nàng vẫn còn chảy nước.