Muốn Anh Hôn Chỗ Ấy
Chương 13: Đúng lúc anh rể đứng trước kính chơi tiểu huyệt của nàng, thì chị gái gọi điện tới (H)
⬅ Trước Tiếp ➡
_________________
“Anh rể……”
Phạn Âm dễ dàng lêи đỉиɦ, làn da trắng ngần có chút đỏ ửng.
Nếu không có đôi tay hắn chống đỡ, thì có lẽ nàng hoàn toàn ngã vào trong lòng ngực hắn.
Rõ ràng chưa từng trải qua sự đời, lại ra vẻ dâʍ đãиɠ để câu dẫn.
Nhạc Quân Tín có ý định trừng phạt, đột nhiên đầu lưỡi liếʍ quanh hoa huyệt ẩm ướt.
“A!”
Phạn Âm rêи ɾỉ mà hét lớn, một dòng nước suối tuôn ra từ nơi riêng tư.
Đầu lưỡi chạm vào âʍ ɦộ đang khép chặt ngượng ngùng, hắn đâm vào hai lần, làm cho mật ngọt chảy ra, lại liếʍ mυ"ŧ lấy âʍ ɦộ non mềm.
Phạn Âm căn bản không thể chịu được, ngứa ngáy đến mức muốn tự chơi chính mình, lại bị cánh tay hắn ngăn lại.
Nàng điên cuồng muốn, van xin một cách ngây ngô mà tha thiết.
“Anh rể…Cầu xin anh, vào đi…”
Đầu lưỡi lại xâm nhập vào miệng huyệt chật hẹp, liếʍ một vòng quanh vách thịt đang kịch liệt co rút.
Sau khi miệng ddaotràn đầy nước, hắn lại rút về.
Loại “làʍ t̠ìиɦ” hời hợt như vậy, không thể làm dịu đi du͙© vọиɠ của Phạn Âm.
Nàng nắm Tín, anh xong chưa?”
“Gọi tôi là gì?”
Giọng của người đàn ông trầm xuống, răng hắn cắn chặt vào da thịt non nớt.
Nàng nghiến răng nghiến lợi: “Nhạc, Quân, Tín!”
Cùng lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Là tiếng kêu của Nhạc Nhạc.
Đôi mắt Phạn Âm hơi nóng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy xuân tình, bỗng chốc nhuốm màu u buồn.
Thấy vậy, hắn đứng dậy, từ trong quần jean trên giường lôi ra chiếc điện thoại di động, quay trở lại phòng tắm, đưa cho cô gái ngồi trên bệ rửa mặt, "Chị gái cô."
Phạn Âm đột nhiên đối mặt với gương, quỳ xuống, áp cặp mông căng tròn và mềm mại vào bụng anh, "Anh rể, anh không phải thích quan hệ trước gương sao? Thử làm từ phía sau không?”
Hắn đã nhìn thấu nàng giả vờ dâʍ đãиɠ để kí©ɧ ŧɧí©ɧ chị gái.
Chuông điện thoại đột ngột dừng lại.
Một giây tiếp theo lại vang lên.
Phạn Âm xác nhận Phạn Tâm cũng đang có điều hoài nghi, tay phải lướt qua bầu ngực, có ý định tách tiểu huyệt ra, “Anh rể, cầu xin anh chơi em…Không phải anh đã ngủ với em hay sao? Em sẽ không làm phiền anh…Em, em chính là…”
“Muốn làm”.
Lời nàng nàng không dám nói, Nhạc Quân Tín đều đoán được.
“Tôi thỏa mãn em, em sẽ nghe lời sao?”
Hồi chuông thứ hai kết thúc, hắn hỏi.
Nhìn thấy màn hình điện thoại di động sáng lên lần thứ ba, Phạn Âm lung tung đồng ý, “Em sẽ!”
Nhạc Quân Tín lôi ra dươиɠ ѵậŧ đã trở nên thô và lớn hơn, đỡ lấy đôi chân mỏng manh của cô gái.
“A!”
Dươиɠ ѵậŧ vừa lớn vừa nóng làm cho nàng hét lên.
Nàng đung đưa hai bầu vυ" nặng trĩu, áp vào mặt sứ lạnh toát, thanh tỉnh hơn một chút, ấn nhận điện thoại rồi mở loa ngoài.
“Âm âm, sao em lại không nghe điện thoại?”
Với sự quan tâm ân cần của Phạn Tâm, nàng khép lại hai chân, vuốt ve cây gậy đang nảy lên của Nhạc Quân.
“Tìm một chú chó!”
Nói xong, nàng liếʍ liếʍ khóe miệng.
Trong lòng nói thầm: Tôi đang làʍ t̠ìиɦ cùng với con chó của chị.
Người đàn ông phía sau dường như biết được cô đang giận chó đánh mèo, đột nhiên đẩy hông, đâm lên phía trước làm cô ghé lên bồn rửa mặt.
Khi nàng làʍ t̠ìиɦ, sẽ không tức giận, ngoan ngoãn đưa mông lên.
Phạn Tâm đã quen với thái độ kiêu ngạo của nàng, giọng điệu nhẹ nhàng: "Âm Âm, ưu tiên hiện tại của em là thi vào đại học. Chờ đến lúc em đã đỗ đại học, đừng nói đến việc nuôi một chó, nuôi mười con cũng không ai cấm em đâu. "
Phạn Âm cười lạnh: “Chị gái, chị thật sự hy vọng em sẽ thi đại học thật tốt sao?”
Dươиɠ ѵậŧ chen ở giữa hai chân của người đàn ông, đột nhiên đâm vào âʍ ɦộ mẫn cảm của nàng, thân cây gậy mang theo tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Thiếu nữ mang khuôn mặt lạnh lùng, ngay lập tức hai má ửng hồng, đôi mắt long lanh.
Phạn Tâm trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi: “Phạn Âm, em đang làm gì?”
⬅ Trước Tiếp ➡