_________________
“Giá trị liên thành.” (*)
Phạn Âm hờn dỗi, “Anh rể, em làm cho anh hài lòng, nên anh mới dỗ em phải không?”
Nhạc Quân Tín chuyển chủ đề, "Ăn cái gì?"
“Gì cũng được.”
Nàng mất hết cả hứng đáp lại cho xong lần, xoay người nhìn điện thoại.
Chu Diệc Hàng nhanh chóng nhận được 4000, cũng kích động mà nhắn trả lời:【 lần sau lại tiếp tục dùng tôi! Mạnh tay mà dùng ta đó! 】
Phạn Âm trả lời lại bằng một dấu chấm câu, tỏ vẻ đã đồng ý.
Nhạc Quân Tín đã đặt đồ ăn nên Chu Quang Minh cũng cực lực đẩy mạnh tiêu thụ, quả bá nhiều món ngon, giao đến tận phòng đều là đầy đủ màu sắc và hương vị.
Nguyên bản Phạn Âm mơ màng sắp ngủ, ngửi được mùi của đồ ăn, đứng dậy thân mật ngồi trong vòng tay anh, cắn từng miếng nhỏ.
Cũng chỉ ăn no tám phần.
Thời gian để cô ăn gấp đôi thời gian Nhạc Quân Tín ăn.
Nhưng người thu dọn bàn ăn lại là Nhạc Quân Tín.
Buổi tối lúc 8 giờ.
Nhạc Quân Tín đang trong một cuộc họp video, nàng quỳ xuống trước mặt hắn, nới lỏng áo choàng tắm, xoa nắn hai bầu ngực đã lộ ra gần hết dọc bắp chân của hắn.
Chỉ với khả năng Phạn Tâm, chỉ cần một hoặc hai người thân cận trong công ty Nhạc Quân Tín là đủ.
Nhạc Quân Tín mở một con mắt nhắm một con mắt, có thể đạt được sự cân bằng nhất định.
Cho dù một người đàn ông thành đạt và điềm đạm đến đâu, thì cảm xúc của anh ta sẽ luôn có chút lay động.
không, nàng đã cố gắng hết sức để khiến hắn hớ hên một lần.
Quan sát, điều tra thị trương được giao lại cho Phạn Tâm.
Kết thúc hội nghị, Nhạc Quân Tín véo chiếc cổ trắng nõn đầy tinh tế của nàng, “Tôi quá dung túng em phải không?”
Đôi mi thanh mảnh khẽ rung, nàng hồn nhiên vô tội nói: "Anh rể, em chỉ muốn làm cho anh vui vẻ."
Cuối cùng, hắn nhắc thiếu nữ đang cuộn tròn như một con mèo “Đi rửa mặt, ngủ.”
“Vâng.”
Mắt thấy nàng định nằm gần, Nhạc Quân Tín đã ngầm cho phép nàng dùng chung chăn bông với anh.
Khi nàng cởi bộ đồ ngủ ra, làn da mịn màng của nàng áp vào xương cổ tay hắn, “Đừng làm loạn.”
Phạn Âm nghiêng người, bộ ngực mềm mại đầy đặn áp vào cánh tay của hắn, sắc mặt không chút thay đổi mà nói dối, "Anh rể, em thích khỏa thân ngủ. Anh ăn mặc kín mít như vậy, còn sợ em sẽ làm gì anh? "
“Ai làm gì ai?”
Phạn Âm mặc kệ hắn, vùi mặt vào kẽ hở trên cổ hắn, nhắm mắt lại.
Đôi lông mi của nàng dày và dài, lướt qua làn da của hắn, tạo ra những luồng điện.
Nhạc Quân Tín mềm lòng.
Giơ tay tắt đèn: “Ngủ đi.”
——
Sáng sớm hôm sau.
Phạn Âm tỉnh dậy sau một cơn ác mộng, trong lòng vẫn còn sợ hãi, mắt mở trừng trừng, suy nghĩ trống rỗng.
Dần dần những cảm xúc đen tối được kéo đi, cảm giác bị áp bức từ nhũ hoa trở nên rõ ràng.
Bàn tay to lớn của người đàn ông bao phủ bầu ngực, như muốn bóp nát bầu ngực của nàng, ngón giữa và ngón trỏ của hắn mân mê đầṳ ѵú đã cương cứng.
Phạn Âm thử gọi …… Anh rể?”
Nàng nín thở một hồi lâu, nhưng không thấy ai đáp lại.
Căn cứ vào phán đoán tối hôm qua về hắn, hắn không thích làm nàng khi nàng còn thức.
Có lẽ là hắn ngủ quên mới sờ ngực nàng, hoặc theo thói quen, hoặc là đang mộng xuân.
Lần đầu tiên Phạn Âm quyến rũ người khác, đâu đâu cũng gặp phải khó khăn trắc trở, bắt đầu sinh ra khát vọng chinh phục.
Hiện tại, chính là cơ hội tốt mà trời cho.
Nàng chủ động ưỡn ngực, phối hợp với những động tác nhào nặn nhỏ của hắn.
Nhạc Quân Tín quả nhiên càng dùng sức nhiều hơn.
Sau khi chơi xong, hắn dùng lòng bàn tay đầy những vết chai xoa nắn núʍ ѵú, sau đó dùng ngón tay xoa nắn quầng vυ", dễ dàng làm cho những quả anh đào căng mọng.
Giống Như là đang thức vậy
Nhưng Phạn Âm không dám lên tiếng.
Chờ đến khi Nhạc Quân Tín trượt lòng bàn tay sang bên phải, Phạn Âm duỗi thẳng cánh tay trái, đầu ngón tay chạm vào cơ bụng mỏng manh của anh, mím môi tiến về phía trước, chạm vào qυყ đầυ dươиɠ ѵậŧ khổng lồ đang cương cứng
Đầu ngón tay quay lại vòng eo hắn, nàng giật giật chiếc quần ngủ tơ tằm của hắn, cố nén rêи ɾỉ, gian nan run rẩy mà phóng thích con chim to lớn.
“A ——”
Sắp thành công, người đàn ông đang say ngủ đột nhiên lật úp người nàng lại, cơ thể nặng nề của hắn đè lên người nàng, con quái vật khổng lồ đã sẵn sàng tiến lên ép vào sau lưng của nàng.
(*) tích sửa: Tần Chiêu Vương muốn có viên ngọc Hòa Thị Bích bèn sai người viết thư sang Triệu, đề nghị dùng mười lăm thành của nước Tần đổi lấy viên ngọc. Do đó, viên Hòa Thị Bích được gọi là “giá trị liên thành”.
Chương 15: Trong khi đang họp ở dưới chân quyến rũ anh rể , buổi sáng bị làm đến mức tỉnh dậy (H)