Muốn Anh Hôn Chỗ Ấy
Chương 16: Muốn đâm thủng màиɠ ŧяiиɧ của em vợ (H)
⬅ Trước Tiếp ➡
_________________
Tối hôm qua, xuân dược khiến nàng mất đi một sợ hãi đối với chuyện làʍ t̠ìиɦ. Nhưng nàng vẫn còn nhớ rõ.
Nhạc Quân Tín không được tính là ôn nhu, cũng không phải là thô bạo —— ít nhất thì không làm nàng khóc.
Quá trình giải quyết tác dụng của thuốc rất thả thả, nàng cũng cực kì sảng khoái.
Dù không có sự so sánh nào, nhưng nàng cũng hài lòng với cách phục vụ
Bởi vì, nàng sẽ không đùa với lửa quá mức.
Con quái vật khổng lồ với cái chày phía sau thắt lưng của nàng đang nhảy lên, nhiệt độ bỏng rát như thiếu đốt da thịt nàng, nàng không thể tưởng tượng mình sẽ tiếp nhận nó như thế nào. Đưa ra lại thụt vào, lại mong đợi nó đi vào cơ thể mình.
Nhạc Quân Tín dễ dàng móc ra dươиɠ ѵậŧ, thoáng véo cái mông mềm mại mang ý trêu trọc, theo ký ức đâm hướng vào khe chân của nàng.
Chiếc rễ cây khổng lồ lướt qua cửa huyệt khẽ mở, khó khăn mới chen vào được giữa hai mảnh môi âʍ ɦộ.
“Cắn rất chặt.”
Dứt lời, hắn máy móc mà thọc vào rút ra, đưa ra một tay chụt lấy núʍ ѵú của nàng, vân vê chơi đùa một nắm tuyết nát, kí©ɧ ŧɧí©ɧ một quả anh đào.
Nhạc Quân Tín tàn nhẫn véo núʍ ѵú thiếu nữ, đột nhiên tức giận, “Hôm nay tại vì sao lại không kiêu lên?”
quen, không thể thực sự quan hệ cùng nàng, lại còn thân mật mà nói với nàng “Cắn rất chặt”
Còn quát nàng sao hôm nay lại không kiêu lên.
Nàng câu dẫn hắn, mà hắn thường xuyên mang một bộ dạng người đàn ông đường hoàng bị cưỡng ép.
Hơn nữa đặc biệt ghét bỏ tiếng rêи ɾỉ khi ở trên giường của nàng.
Phạn Âm hừ một tiếng, hắn nâng hai chân nàng lên, vật dưới háng tiếp tục đâm về hướng một ngọn tiết ra, “Kêu dâʍ đãиɠ một chút.”
Cầm thú!
Bại hoại!
Hắn chưa từng có loại yêu cầu này đối với Phạn Tâm, chính là chán nản không ý kiến gì có chút tàn nhẫn mà chơi, một hai phải làm cho Phạn Tâm nũng nịu mà khóc.
Này có lẽ hắn coi nàng trở thành tiểu tam nào đó.
Nàng học như thế nào đây?
Phỏng chừng một khi nàng mở miệng, hắn ngày lập tức tỉnh lại.
May mà hắn cũng không ép buộc, một tay xoa ngực một tay gập chân lại, tiếp tục đâm vào nơi riêng tư của nàng.
Phạn Âm hết sức chăm chú, phát hiện hắn đẩy hông, nâng mông lên.
Rốt cuộc.
Hắn dươиɠ ѵậŧ, trong khi nàng thanh tỉnh, cắm vào âʍ đa͙σ nàng.
Người đàn ông nửa tỉnh nửa mơ chơi huyệt, chạm đến một lớp màng mỏng, tức khắc mở to mắt.
Phạn Âm hồn nhiên bất giác, vặn eo lắc mông, huyệt thịt bí mật cắи ʍút̼ cự vật xâm lấn.
“A, anh thật là lớn, chậm một chút……”
Nhạc Quân Tín rút dươиɠ ѵậŧ ra, “Phạn Âm, em lừa tôi?”
“Anh rể, anh thích em im lặng sao? Anh đối với em tốt như vậy, cho tiền lại hào phóng. Vì anh, em nguyện ý cả đời làm người câm.”
Đối mặt với cơn bão chất vấn của hắn sắp đến, Phạn Âm cứ theo lẽ thường giả vờ ngây thơ lại thâm tình.
Nhạc Quân Tín nhắm mắt. Biết rõ nàng nói dối, thế nhưng hắn vẫn không thể không tin.
“Thật sự muốn làʍ t̠ìиɦ nhân của tôi?”
Phạn Âm gật đầu, tiếng nói điệu đà, “Muốn ~”
Nhạc Quân Tín gập cong đôi chân mỏng manh của nàng, “Quỳ xuống.”
Phạn Âm cực kì ngoan ngoãn phối hợp.
Giống như tối hôm qua, hắn mượn hai chân nàng khép lại phát tiết du͙© vọиɠ.
Thần nữ không thể khinh nhờn.
Nhưng thần nữ có thể làm kẻ thế thân vừa đần độn vừa vô vị.
Nhạc Quân Tín tính tình cổ quái, đối mặt với nàng, cư xử gần giống với người thường là đã quá đủ rồi.
Rốt cuộc, hắn ở giữa hai chân nàng nhanh chóng bắn ra, dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đυ.c ào ạt bắn ra làm ướt bắp đùi tinh tế của nàng, hắn hôn lên sau tai nàng:
“Phạn Âm, chờ em thi đậu đại học Z. Em muốn gì, tôi đều cho em.”
Hàng mi dài khẽ run Âm mờ mịt: Tôi muốn cái gì?
Khi người đàn ông làm sạch chất lỏng dâʍ đãиɠ dính trên người nàng, nàng có một ý niệm kiên định: Tôi muốn Phạn Tâm đau đớn đến muốn chết.
Vì thế, nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ, hôn lại vào vành tai hắn, nhẹ giọng hứa hẹn: “Anh rể, em sẽ thi đậu đại học Z.”
Phạn Tâm chỉ cho ràng nàng là một kẻ kiêu căng tùy hứng.
Bởi vậy, nàng diễn cho xem Phạn Tâm.
Nàng không cam lòng, không nghe theo lời người khác nói, thật ra không hề để chuyện học tập sa sút .
Quen biết Chu Diệc Hàng, chính là bởi vì tìm hắn học bổ túc.
⬅ Trước Tiếp ➡