...Chú bị điên à...
Thời gian gần đây chính là thời gian luyện tập của CLB, nên có rất nhiều người.
Mạnh Kỳ Văn gãi gãi đầu, nhỏ tiếng hỏi: "Các người có phải vì chuyện gì nên đã mâu thuẫn với nhau hay không?"
Nếu không hắn sẽ không tin hai anh em nương tựa lẫn nhau này, mà bây giờ quan hệ lại xấu đến vậy.
Nhớ có một lần, Mạnh Kỳ Văn vô tình ở trước cửa phòng nghĩ ngơi nghe thấy Đan Thành nói chuyện điện thoại với em gái của anh.
Cụ thể nói gì thì hắn không biết, chỉ nghe thấy Đan Thành hỏi một câu, có phải sẽ không quan tâm gì đến anh nữa không.
Từ đó về sau, Đan Thành đã rất ít liên hệ với em gái của anh nữa.
Tần suất điện thoại cũng ngày càng giảm từ một ngày một cuộc, thành một tháng cũng chưa gọi được một lần.
Ban đầu Mạnh Kỳ Văn đoán là do Đan Tùng Nguyệt quá bận, dù sao cô ấy cũng là một ngôi sao lớn, lịch trình dày đặc, hôm nay ở thành phố này ngày mai đã ở thành phố khác.
Sau đó, suy đoán này đã bị chính hắn bác bỏ, bởi vì một người không bận đến mức không thể gọi một cuộc điện thoại được.
Trừ khi, giống như Đan Thành mới tập quyền anh, anh mệt đến mức không thể nhấc ngón tay lên, toàn thân đều là vết thương đến đi bộ cũng bị ngã xuống rồi lăn ra ngủ gật luôn.
Đan Tùng Nguyệt rõ ràng là không mệt mỏi đến mức đó.
Sau đó, hắn vô tình thấy Đan Thành đang nhắn tin cho người quản lý của em gái anh một tin nhắn là cả một đoạn dài, còn người bên kia chỉ thỉnh thoảng nhắn lại "ừm". Mạnh Kỳ Văn cho rằng hai người có thể đã xảy ra mâu thuẫn, mà mâu thuẫn này chính là do Đan Tùng Nguyệt không muốn quan tâm đến Đan Thành.
Hôm nay lúc đánh quyền Đan Thành còn không thể tập trung để đánh, mâu thuẫn này ngày càng sâu sắc hơn rồi.
Mạnh Kỳ Văn nhìn thấy Đan Thành không lên tiếng, Mạnh Kỳ Văn huých cùi chỏ vào người anh hỏi: "Có phải chú đã làm chuyện gì khiến cho em gái không được vui không?"
Đan Thành đang thất thần bỗng nhiên hồi thần lại, nghe vậy thì ngẩng ra, "Tại sao lại là em làm chuyện gì chứ?"
"Đây không phải phí lời rồi sao, em gái làm sao có thể làm gì sai chuyện gì chứ."
Lúc nào hắn cũng muốn có một đứa em gái, trừ khi cha hắn có một đứa con gái ngoài giá thú nếu không thì ước muốn của Mạnh Kỳ Văn là không thể có được, mà chỉ có thể ở trong trí tưởng tượng của hắn thôi.
Nếu hắn có em gái, thì em gái làm gì cũng đúng.
Khi Đan Thành nghe thấy lông mày của anh nhăn lại đến mức có thể bắt được một con ruồi.
Tuy nhiên, anh biết rằng Mạnh Kỳ Văn có lòng tốt quan tâm đến anh, nghĩ một lát vẫn là nên giải thích với hắn, "Em và em gái không hề có mâu thuẫn gì cả." Anh nói. "Chỉ là hôm đó uống say về nhà hình như có mượn rượu làm càng với em gái, nhưng có vài chuyện em thật sự không nhớ nổi."
"Chỉ có chuyện này thôi?" Mạnh Kỳ Văn rất tin tưởng, "Vậy chú mua quà cho em gái đi, hoặc là dẫn em gái đi ăn sau đó thì xin lỗi."
Tục ngữ nói rất hay, không đưa tay ra đánh người đang cười.
Không có chuyện gì mà xin lỗi không giải quyết được, nếu như có thì cứ tiếp tục xin lỗi.
Đan Thành gật đầu, đang định nói gì nhưng lại đột nhiên nhớ ra chuyện xảy ra vào ngày hôm đó, "Đúng rồi, còn một chuyện nữa."
Mạnh Kỳ Văn chăm chú lắng nghe.
"Sau này những hoạt động của chúng ta đừng có kêu những cô gái khác đến, hôm đó dính phải mùi nước hoa, suýt chút nữa cửa còn không vô được." Đan Thành có chút buồn bã nói.
Lúc đó anh cách Tống Dung Dung ít nhất nửa người mà còn dính mùi nước hoa, thật không biết khi người phụ nữ này đến đã xịt bao nhiêu nước hoa.
Rất may là mũi của anh không được linh lắm, lúc đó chỉ ngửi được mùi thịt nướng, nếu không bảo đảm để hắt hơi liên tục.
Mạnh Kỳ Văn gật đầu, bản thân cũng cảm thấy rất có lỗi vì không chịu được sự đeo bám của Tống Dung Dung nên đã gửi địa chỉ mọi người tụ tập cho cô ta.
"Hay là như vậy đi, anh sẽ mời chú và em gái của chú ăn cơm, nhân cơ hội này hai người hàn gắn lại quan hệ."
Mạnh Kỳ Văn nói xong lại cảm thấy có gì đó không đúng, "Không đúng, tối hôm đó chú đã vội vàng rời đi và nói rằng trong nhà có phụ nữ quản, anh nghĩ là đang mượn cớ, vậy là chú về với em gái sao?"
Đan Thành gật đầu.
Mạnh Kỳ Văn vỗ đùi, "Vậy thì anh phải mời các em đi ăn tối. Hai năm rồi anh không gặp em gái chú. Lúc trước trên mạng có xem vài lần, bây giờ ngày càng đẹp hơn rồi."
Đan Thành lại nhướng mày nhìn hắn chằm chằm, "Anh muốn gặp em gái em làm gì, em nói cho anh biết, anh đừng có nghĩ đến những chuyện không thể xảy ra."
Nhìn thấy khuôn mặt đang che chở cho em gái, Mạnh Kỳ Văn: "..."
"Chú yên tâm, anh không thích em gái của chú, chỉ là mấy năm rồi không gặp nên chỉ đơn thuần là muốn ăn cùng một bữa cơm." Hắn giải thích.
Ai biết được lại chọc giận Đan Thành, "Em gái của em đẹp như vậy, sao anh lại không thích nó chứ?"
Mạnh Kỳ Văn: ?
Chú bị điên à.