...Em muốn tìm bạn trai...
Mạnh Kỳ Văn cũng cảm thấy cạn lời với Đan Thành, hắn hết sức tận tâm mà vỗ lên bả vai anh, lát sau đã quay đầu đi mất.
Nhưng Đàn Thành vẫn cứ khăng khăng là mình nói rất đúng, làm sao có thể xuất hiện người không thích Đan Tùng Nguyệt cơ chứ.
Chỉ có điều nếu như thật sự có người thích Đan Tùng Nguyệt thì anh cũng không vui vẻ lắm.
Trước kia Đan Tùng Nguyệt bảo muốn tiến vào giới giải trí, Đan Thành đã một mực phản đối.
Đan Thành quá rõ giới giải trí cực kỳ loạn, chỉ riêng mấy tin tức giải trí thỉnh thoảng nổi lên trên mạng là đã có thể nhìn ra được rồi.
Hôm nay người này dính scandal, rồi lại hôm sau người kia bị hắc.
Nhưng quan trọng nhất là có một số fan sẽ theo sau gọi cô là "vợ".
Chỉ cần Đan Thành vừa nghĩ đến một đám nam hoặc nữ đều đuổi theo gọi Đan Tùng Nguyệt là "vợ", hay một nhóm người từ mấy chuyện lông gà vỏ tỏi mà hắc cô thì anh đã muốn giơ nắm đấm đánh từng người một.
Ban đầu Đan Thành còn cho rằng Đan Tùng Nguyệt cảm thấy không đủ tiền tiêu, lúc ấy anh vừa rời khỏi CLB đánh boxing chưa được mấy năm, toàn bộ tiền tiết kiệm trước đó đều dùng thuê nhà để đi học với Đan Tùng Nguyệt. Mặc dù sau đó ở CLB kiếm được không ít tiền nhưng quả thực cũng không phải cuộc sống ăn sung mặc sướng.
Vốn anh định không tiếp tục đánh boxing nữa, tập trung kiếm nhiều tiền hơn, nhưng Đan Tùng Nguyệt vẫn cứ bước vào giới giải trí.
Về sau Đan Thành phát hiện mình và em gái ngày càng xa cách nhau.
Đan Thành vò đầu, không muốn nghĩ thêm nữa, lấy di động trong túi thể thao ra, gửi cho Đan Tùng Nguyệt một tin nhắn: [Ngủ dậy chưa?]
Đan Tùng Nguyệt: [...]
Đan Thành : [Có một cửa hàng cá nướng vừa mới khai trương trên thị trường, mùi vị rất được, buổi trưa đưa em đi ăn nhé?]
Đan Tùng Nguyệt: [...]
Đan Thành: [Có phòng riêng, anh đặt hẹn trước giờ đi là được rồi.]
Đan Tùng Nguyệt: [...]
Đan Thành: [Được, vậy mười một giờ rưỡi anh qua đón em.]
Cuộc đối thoại với Đan Tùng Nguyệt chỉ quẩn quanh từ hai dòng dấu ba chấm là kết thúc.
Lúc mười một giờ rưỡi, Đan Thành đúng hẹn về nhà.
Đan Tùng Nguyệt đã rửa mặt và thay xong quần áo rồi, đúng như dự đoán, cô vẫn mặc quần áo của Đan Thành.
Ống tay áo to lớn hệt như trẻ con trộm mặc quần áo của người lớn, khiến tay chân để lộ ra bên ngoài lại càng thêm nhỏ nhắn.
Đan Thành dán mắt nhìn cô một lúc mới cảm thấy có hơi sai sai: "Quần của em đâu rồi hả?"
Đan Tùng Nguyệt kéo vạt áo lên một chút, lộ ra chiếc quần đùi bị vạt áo che mất.
Thật sự thì quần áo của Đan Thành quá lớn, vạt áo thẳng thừng che kín từ bờ mông và bắp đùi của cô, tựa như nửa người dưới chẳng mặc gì cả.
Thôi vậy.
Từ trước đến nay anh chưa từng chỉ tay năm ngón đối với việc Đan Tùng Nguyệt mặc đồ gì, bản thân con gái yêu thích cái đẹp, chỉ cần cô có mặc đồ là được rồi.
"Đã đặt bàn riêng rồi à?" Đan Tùng Ngyệt hỏi.
"Đặt rồi." Sau khi Đan Thành nói chuyện đưa Đan Tùng Nguyệt đi ăn cá nướng thì anh cũng đã lập tức gọi đặt bàn trước.
Đan Tùng Nguyệt xịt kem chống nắng, rồi lại đội mũ và đeo khẩu trang lên, khẽ gật đầu với Đan Thành, "Đi thôi."
Đan Thành rất tự giác mở cửa giúp cô, bước chậm đi theo sau lưng cô.
Cơ thể đầy cơ bắp, cánh tay phơi ra bên ngoài cũng tràn đầy sức bật, nếu có người nào không biết thì chắc còn nghĩ anh là bảo vệ được Đan Tùng Nguyệt thuê.
Đan Thành lái xe của mình đến cửa hàng, là một chiếc xe việt dã màu đen.
Thường ngày Đan Thành vẫn luôn để xe ở bãi đậu xe, CLB cũng gần chỗ này, tính ra đi làm vào giờ cao điểm thì có khi đi bộ còn nhanh hơn.
Cửa hàng đó cũng không xa nơi này lắm, nhưng bảo Đan Tùng Nguyệt đi bộ với anh trên đường thì rất không hợp lí, cho nên anh mới lái xe ra.
Sau khi ngồi lên xe, Đan Thành mở điều hòa, rồi lại đưa cho Đan Tùng Nguyệt một cái chăn nhỏ cho cô đắp chân để tránh bị gió lạnh lùa vào.
Đan Tùng Nguyệt cầm chăn trên tay, cánh tay cô chống lên cửa kính xe, ánh mắt trong trẻo như trời sao, khác xa với sáng sớm nay, khi cô mặc qυầи ɭóŧ của anh trai rồi tự an ủi du͙© vọиɠ của mình.
Cô cứ nhìn chằm chằm Đan Thành như vậy một lúc lâu, rồi bất chợt lên tiếng: "Đan Thành, em muốn tìm bạn trai." Cô nói.