Tiếp ➡
Khoa Lá Lách và Dạ Dày số 2 trong bệnh viên nhân dân số 1 Thành phố.Có hai nữ bác sĩ trẻ tuổi đang nhỏ giọng nói chuyện phiếm.
"Thiến Thiến à, cô nói xem người phụ nữ này luôn đến tìm trưởng khoa, có phải có bệnh tật gì không?"
"An An, cô không hiểu sao? Cô thấy người phụ nữ đó mặc hở hang như vậy, cứ như nóng lòng muốn lộ hết cả bầu ngực ra, là đến gặp trưởng khoa Lưu rồi."
"Không phải đầu, Thiên Thiên, nếu tôi nhớ không làm thì năm nay trưởng khoa mới bốn mươi thôi."
"Bốn mươi tuổi đã trở thành trưởng khoa, có tương lai sán lạn, hơn nữa dáng vẻ của trưởng khoa Lưu còn đẹp trai như thế. Nếu được ở bên anh ấy thì tôi cũng cần lòng.
"Cô nói đúng, trưởng khoa Lưu thật sự rất đẹp trai."
Đến giờ tan tầm, không còn bệnh nhân.
Hai bác sĩ còn đang xì xào và hẹn nhau đi ăn, mà Lưu Thắng Quân ở trong phòng trưởng khoa bên cạnh sắp bị người phụ nữ điên cuồng trước mặt chọc tức rồi. Chỉ là hắn đang mặc áo blouse trắng cũng không thể đánh cô ta.
"Giám đốc Lưu, anh nhìn ngực tôi đi, nó đau quá " Hạ Đình Đình kéo một chút vải trên ngực cô ta làm đầu vú đã lộ ra ngoài, người đàn ông nhìn thấy bèn dời tầm mắt sang chỗ khác, hoàn toàn cũng không bị hấp dẫn.
Gương mặt của Lưu Thắng Quân không thay đổi một chút, "Đây là khoa lá lách và dạ dày, nếu cô đau ngực thì đến khoa tim mạch mà khám."
Hạ Đình Đình liền che bụng, "Tôi đau dạ dày."
Lưu Thắng Quân chế nhạo một tiếng, "Dạ dày của cô đã lớn đến ruột già rồi sao?"
Hạ Đình Đình cũng bình nứt không sợ bể, "Dù sao thì tôi cũng đau lắm. Anh phải chữa cho tôi. Nếu anh không chữa đàng thì tôi sẽ nói với người khác là anh dê xồm tôi!" Nói xong còn ngang ngược cởi quần áo.
Lưu Thắng Quân không sợ vì có camera giám sát trong văn phòng của hắn. Hắn kéo tay Hạ Đình Đình rồi ném ra ngoài cửa.
Giải quyết xong người điên kia thì Lưu Thắng Quân nhìn đồng hồ, đã trôi qua 20 phút giờ tan tầm, hắn nhanh chóng rửa tay rồi thay quần áo chuẩn bị về nhà.
Bước đi vội vã, Lưu Thắng Quân còn chẳng chào hỏi bác sĩ quen biết, làm không ít người quen còn nghĩ hắn có chuyện quan trọng về nhà gấp. Thật ra là hắn vội vàng về nhà ăn cơm.
Sau khi ăn cơm do con dâu nấu trong một tháng thì Lưu Thắng Quân đã bị điều chỉnh khẩu vị, hắn cảm thấy cơm canteen của bệnh viện quả thật khó nuốt.
Hắn muốn nhanh chóng trở về nhưng xe đã bị chặn ngay khi hắn ra khỏi bệnh viện, Lưu Thắng Quân gọi cho con dâu mà không có ai trả lời. Gọi tiếp vẫn không ai nhận cuộc gọi. Cảm thấy hơi lạ, hắn gọi cho con trai mình là Lưu Sướng.
Lưu Sướng nhìn thấy cuộc gọi của ba mình, hắn ra hiệu cho người phụ nữ bên cạnh đừng nói chuyện, Tiểu Xuân bèn nín bặt, cô ta vẫn luôn là người thức thời.Lưu Sướng hỏi, "Ba, ba tìm con có chuyện gì?"
Lưu Thắng Quân nói, "Hôm nay có liên lạc với Hạ Cần chưa?"
Lưu Sướng đáp, "Không có, ba à, con bận việc, cúp máy trước."
Lưu Thắng Quân không nhận được bất kỳ thông tin hữu ích nào, có chút bực bội, hắn vô thức gõ ngón tay vào vô
lăng.
Hôm nay tắc đường quá, bình thường chỉ cần 20 phút mà bây giờ trải qua một tiếng mới về đến nhà.
Tiếp ➡