⬅ Trước Tiếp ➡
Lưu Thắng Quân dùng chìa khóa mở cửa, trong phòng tối đen một mảnh, rèm cửa cũng không kéo ra, giống hệt cảnh hắn đi ra ngoài vào buổi sáng vật. Hắn bước đến phòng con dâu, "Hạ Cần, con có ở nhà không?"Hạ Cần yếu ớt nằm ở trên giường trả lời, "Ba ơi, con ở đây, ba vào đi."
Sau khi bước vào, Lưu Thắng Quân bật đèn lên, nhìn thấy con dâu vẫn đang ngủ trên giường, nếu là lúc trước thì cô đã nấu xong đồ ăn rồi.
Đồ dùng trên giường đều mới, vẫn là những đồ tân hôn màu đỏ thẫm. Hạ Cần chỉ lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn và yếu ớt hỏi: "Ba ơi, con có chút buồn ngủ, hôm nay ba tự nấu cơm nha."
Lưu Thắng Quân hỏi con dâu: "Con sao vậy?"
Hạ Cần xấu hổ nói: "Con đến kì kinh, bị đau bụng."
Sau đó, Lưu Thắng Quân vội vàng liền hỏi con dâu: "Con muốn ăn gì?"
on muo
Hạ Cần đáp: "Con không có khẩu vị, ba, ba có thể nấu cháo được không? Con muốn ăn cháo."
Lưu Thắng Quân gật đầu, "Ba sẽ nêm đồ ăn vừa phải."
Hạ Cần nói, "Có người nấu cho con là được rồi." Ánh mắt và giọng điệu cô đơn khiến Lưu Thắng Quân cảm thấy một hồi đau lòng. Con trai của hắn đã vắng nhà ba ngày, mà hắn cũng không biết con trai mình đang bận rộn làm
gì!
Kỹ năng nấu nướng ở mức trung bình và nêm mùi vị cũng ở mức trung bình. Đây là đánh giá của Lưu Thắng Quân về tài nấu ăn của chính hắn. Vợ của hắn đã qua đời ngay sau khi sinh con. Mà hắn là một bác sĩ không có thời gian chăm sóc con mình nên giao đứa trẻ cho cha mẹ mình nuôi. Còn hắn tự mình sinh hoạt, chậm rãi tự học nấu ăn, chỉ cần nấu chín là ăn. Trước khi gặp con dâu, hắn vẫn cảm thấy đồ ăn caanten ăn cũng được.
Va
Hắn đơn giản chiến hai món, nhưng cháo vẫn chưa nấu xong Lưu Thắng Quân vào toilet đổ nước trước, vô tình nhìn thấy băng vệ sinh của cô trong thùng rác, dính đầy máu đỏ, có vẻ như lượng kinh của cô chảy rất nhiều. Thảo nào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trông tái nhợt như vậy.
Hắn múc đầy một bát chào và bung vào phòng con dâu.
"Ba, ba chờ con ngồi dậy."
Hạ Cần khó khăn ngồi dậy, hai tay chống người mà dựa vào đầu giường, sau lưng còn kê thêm một cái gối để dựa. Lưu Thắng Quân vô tình nhìn thấy ngực của con dâu lộ ra khi ngồi dậy, cổ áo của bộ đồ ngủ đan xen, bị hai bầu ngực to gạt mở lộ ra một mảnh tuyết trắng. Nhưng cô con dâu không nhận ra đồ ngủ bị buông lỏng. Lưu Thắng Quân cũng không thể nhắc nhở, hắn chỉ có thể cố gắng không nhìn.
Hạ Cần yếu ớt nói: "Ba, đưa bát cho con."
Lưu Thắng Quân nhanh chóng đưa bát cho Hạ Cần, khi Hạ Cần cầm sấy bát, cô cảm thấy nóng quá, trong tiềm thức liền buông ra. Lưu Thắng Quần lo lắng cháo sẽ đổ lên người con dâu, bèn nhanh chóng cầm lấy, vô tình phủ lấy tay Hạ Cần, bàn tay của cô rất nhỏ và mềm, còn có chút lạnh, chẳng trách cô cảm thấy nóng.
Hạ Cần rụt tay lại, nhìn ba chồng xin lỗi, "Con xin lỗi ba, con không cố ý."
Lưu Thắng Quân đặt cái bát lên bàn trang điểm, "Ba để cháo ở đây, một hồi nguội rồi thì ăn, ba đi ăn cơm trước."
⬅ Trước Tiếp ➡