Bây giờ, người duy nhất còn nhớ chuyện tối qua chỉ còn Trường Tuệ và Thanh Kỳ. Trường Tuệ chưa từng nói rõ kẻ gây ra họa là ai nhưng Thanh Kỳ đã đoán được phần nào. Nghĩ đến cảnh tượng kinh hoàng đêm qua, nàng ấy lo lắng Tú Cầm sẽ lại đắc tội với người kia, nên quyết định đi cùng để hỗ trợ.
Sau khi sắp xếp xong lễ bái sư, đến giữa trưa, cả hai cùng đến tiếu viện đón người. Trên đường đi, tinh thần Tú Cầm đã khá hơn nên nói chuyện không ngừng “Tiểu đạo sĩ kia vẫn chưa khoẻ hẳn mà tôn tọa đã vội thu nhận làm đồ đệ, cô nói xem tôn toạ có ý gì đây?”
“Đây còn là vị đệ tử đầu tiên của tôn tọa, thế mà lại sắp xếp đơn giản thế này Ta còn nghe ngoài kia có kẻ xì xào nói tôn tọa thu đồ đệ chẳng qua chỉ để giữ danh tiếng, muốn được người ta ca ngợi là nhân hậu từ bi.”
Thanh Kỳ nhíu mày “Cô tin thật sao?”
“Đương nhiên là không ” Tú Cầm tức giận đáp “Bọn họ chỉ biết nói này nói nọ, nhưng ta chẳng thấy tôn tọa được lợi lộc gì từ việc thu đồ đệ này cả. Ngược lại còn bị người ngoài bàn tán chê cười không ít.”
Nói đến đây, nàng ấy vẫn thấy khó hiểu “Ta cảm thấy tôn tọa vốn không nên thu nhận tiểu đạo sĩ kia làm đồ đệ. Hiện tại Hàm Ninh Các đã bị nhiều phe kiêng kị, tình thế khó khăn, vậy mà y chẳng có danh phận, cũng chẳng có bối cảnh, chỉ là một kẻ lưu lạc ngoài kia, dựa vào đâu mà có thể làm đệ tử đầu tiên của quốc sư?”
“Cẩn thận lời nói ” Thanh Kỳ lập tức ngắt lời.
Dù Thanh Kỳ vẫn chưa rõ mọi chuyện nhưng ít ra nàng ấy biết rõ thân phận thật sự của vị đồ đệ này.
Nghĩ đến những thông tin thu thập được về Vu Cổ tộc gần đây, lại nhớ đến tính cách khó lường của y, Thanh Kỳ không thể nói thẳng với Tú Cầm mà chỉ có thể nhắc nhở “Tôn tọa làm việc tự có lý do của người, không đến lượt chúng ta xen vào. Dù vì nguyên nhân gì đi nữa, kể từ hôm nay, vị công tử kia chính là đồ đệ của quốc sư, cũng chính là chủ tử của chúng ta, cô tuyệt đối không được vô lễ.”
Tú Cầm vẫn còn chút bực bội “Cô tài giỏi như vậy, lại còn có thiên phú, tôn tọa đích thân chỉ dạy cô bao nhiêu năm mà cũng chưa từng nhận cô làm đồ đệ. Dựa vào đâu mà tiểu đạo sĩ kia lại được ưu ái như thế chứ?”
“Chúng ta theo tôn toạ lâu nhất, là người tôn toạ tín nhiệm nhất…” Nàng ấy gọi tên Thanh Kỳ, giọng đầy lo lắng “Chẳng lẽ cô không sợ tiểu đạo sĩ đó sẽ thay thế chúng ta, trở thành người thân cận nhất của tôn tọa sao?”
Thanh Kỳ sững người.
Từ tối qua đến giờ, tâm trí nàng ấy toàn là chuyện rắn độc, chưa từng nghĩ đến điều này. Nhưng bây giờ nghe Tú Cầm nhắc nhở, nàng ấy bỗng cảm thấy hoang mang.
Không cần nói đến chuyện bị thay thế, điều đáng lo hơn là nếu y thực sự trở thành thủ đồ, nắm quyền hành trong tay, liệu y có để nàng và Tú Cầm tiếp tục ở lại bên cạnh tôn tọa không?
Nhớ lại chuyện xảy ra với Tú Cầm tối qua, Thanh Kỳ càng thêm bất an. Trực giác nói cho nàng ấy biết từ nay về sau Hàm Ninh Các khó mà yên bình được nữa.
Cả hai dừng chân ở trước cửa viện, ăn ý im lặng không nói nữa.