Tú Cầm vốn nghĩ rằng chắc tiểu đạo sĩ kia đang bồn chồn chờ đợi trong phòng, nào ngờ khi đẩy cửa ra, nàng ấy lại nhìn thấy thiếu niên hồng y đang ung dung đứng trong sân ngắm hoa mai.
Thiếu niên đã đổi bộ hồng y hoa lệ thành bộ trường bào lụa trắng, màu vải tuyết trắng nổi bật trên mái tóc đen nhánh mềm mại, tạo nên một sự đối lập rõ rệt. Y đang bẻ một cành tuyết mai, nghe thấy tiếng động liền quay đầu nhìn qua, trên vai y thấp thoáng hoa văn hình thú màu bạc kéo dài đến tận giữa ngực, càng tôn lên vẻ ung dung dịu dàng của y. Y mặc bạch y trông càng vô hại và lương thiện hơn lúc mặc hồng y.
Nhưng ai có thể ngờ được chứ? Đêm qua thiếu niên tuấn mỹ vô song này lại dùng thủ đoạn tàn nhẫn suýt nữa lấy mạng một cô nương.
Thanh Kỳ là người hoàn hồn trước Tú Cầm, nàng ấy lập tức lên tiếng trước, cung kính hành lễ “Công tử, lễ bái sư đã được chuẩn bị xong.”
Nàng ấy căng thẳng đứng thẳng người, cúi đầu xuống, bên tai vang lên tiếng sột soạt rất khẽ, chỉ nghe thấy thiếu niên hờ hững đáp một tiếng “Nhanh vậy sao?”
Đầu ngón tay y khẽ buông lỏng, cành mai đỏ rơi khỏi lòng bàn tay, lặng lẽ rơi xuống đất, rồi bị mũi giày giẫm nát trên nền tuyết.
Y phủi nhẹ lớp tuyết đọng trên vạt áo, giọng điệu thoáng mang theo sự hứng thú “Vậy thì đi thôi.”
Khoảng cách giữa câu trả lời của y chỉ ngắn ngủi trong chớp mắt, nhưng trong mắt Thanh Kỳ lại dài đằng đẵng.
Thanh Kỳ âm thầm quan sát thiếu niên, thấy y khẽ mỉm cười, hoàn toàn không có ý kháng cự hay trốn tránh chuyện bái sư, lúc này trong lòng nàng ấy mới hơi thả lỏng. Nhân lúc thiếu niên không chú ý, nàng ấy khẽ giấu tay ra sau lưng, ra hiệu cho những người ẩn nấp trong bóng tối không cần lộ diện áp giải, chỉ cần đi theo từ xa là được.
Không ngờ một động tác nhỏ như vậy cũng không qua được mắt thiếu niên. Y bất chợt quay đầu nhìn sang “Ngươi đang làm gì vậy?”
Thanh Kỳ giật mình, vội cúi đầu thấp hơn, lúng túng chuyển chủ đề “Nô tỳ dẫn đường cho công tử.”
Thiếu niên không nói gì thêm, chỉ nheo mắt nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu Thanh Kỳ, nghe thấy tiếng động rất nhỏ vang lên ở một góc khuất xa xa.
Lúc này, Tú Cầm đã lấy lại tinh thần, bực bội thúc giục “Mau đi thôi, đừng để lỡ giờ lành.”
Giọng nàng ấy không được khách khí cho lắm, nhưng lại thành công thu hút sự chú ý của thiếu niên.
Ánh mắt y lướt qua khuôn mặt nàng ấy trong giây lát, khiến Tú Cầm cảm thấy lạnh gáy, nhưng ngay sau đó, thiếu niên lại khẽ nhếch môi, nở một nụ cười ngoan ngoãn đáp lại “Được.”
Thanh Kỳ âm thầm toát mồ hôi lạnh thay cho Tú Cầm.
Ngày thường Trường Tuệ xử lý công vụ tại Quan Tinh Lâu, nơi này ở vị trí cao nhất trong Hàm Ninh Các, địa thế rộng rãi thoáng đãng.
Lễ bái sư lần này cũng được nàng chọn tổ chức ngay tại đây, nằm trên tầng cao nhất – nơi nàng thường tọa thiền tĩnh tụ Bàn đá vốn trống không, giờ đã được bày biện hương án và treo bài vị thiên địa, mộc bài trên án do chính tay nàng khắc.
Trường Tuệ nhìn chằm chằm vào bài vị, tâm trí trôi dạt về Linh Châu Giới.