Xuyên qua cảnh tượng trong cơn ác mộng, nàng nghe thấy chính mình gọi cái tên “Mộ Giáng Tuyết” hết lần này đến lần khác. Nàng như một con thú nhỏ bị vây hãm, điên cuồng vùng vẫy trong lồng ngực y “Ta phải giết ngươi ”
“Mộ Giáng Tuyết Ngươi là nghiệt chướng, ta nhất định phải giết ngươi ”
Trong cơn ác mộng chỉ ngập tràn tiếp gào thét phẫn hận của nàng, nàng chưa bao giờ trải qua một giấc mộng dữ dội như vậy. Khi bừng tỉnh, nàng vẫn còn cảm thấy tim đập thình thịch, trong lòng thấp thỏm bất an, phải mất rất lâu mới hoàn hồn lại được.
Đây chỉ là một cơn ác mộng do bị ác hồn quấy nhiễu mà thôi… phải không?
Trường Tuệ vuốt nhẹ viên băng hoa đỏ thẫm trên cổ tay, ánh mắt dao động bất định.
Hay đây là dấu hiệu của phong ấn bị phá vỡ, những đoạn ký ức từng bị chính tay nàng xóa bỏ cuối cùng đã tìm được kẽ hở để quay lại?
“Tôn tọa, công tử đã đến.”
Giọng của Thanh Kỳ vang lên bên ngoài, kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ.
Trường Tuệ nhắm mắt, buộc mình phải ổn định tâm trạng “Cho y vào.”
Đây là tầng cao nhất của Quan Tinh Lâu, mặt sàn thiết kế hình bát quái, xung quanh là những tấm rèm trắng tầng tầng lớp lớp che phủ, ánh sáng xuyên qua vải mỏng đổ bóng loang lổ xuống mặt đất, từ đây có thể trông ra khung trời bao la bên ngoài.
Cửa lớn mở ra, một thiếu niên mặc tông bào của Thần Kiếm Tông bước vào.
Cảnh tượng này giống như một mảnh ký ức xa xưa nào đó, thiếu niên bước trên con đường đá xanh tiến vào tông miếu, quỳ trước nàng lập lời thề. Khi Trường Tuệ áp tay lên trán y để khắc ấn pháp, thiếu niên ngước mắt nhìn nàng, đôi môi mấp máy gọi nàng “Sư tôn.”
Lẽ ra phải là một ký ức tốt đẹp, nhưng giờ đây do trí nhớ của nàng bị khuyết nên ký ức ấy lại nhuốm sắc màu quỷ dị khó tả.
Trường Tuệ vô thức lùi lại một bước.
Thiếu niên đã hoàn thành đại lễ bái sư, y vẫn quỳ đó, dáng người gầy hơn trong ký ức một chút, nhưng dung mạo lại chẳng khác chút nào.
Lễ bái sư vẫn chưa chính thức kết thúc, nhớ lại lời dặn trước đó của Trường Tuệ, thiếu niên nhìn nàng, chậm rãi cất tiếng “Đại nhân?”
Trường Tuệ giật mình, tay nàng siết chặt lấy ngọc bài, vì khớp xương dùng sức quá mức nên trắng bệch.
Trong đầu nàng vẫn còn văng vẳng những âm thanh hình ảnh cơn ác mộng tối qua. Nàng có thể gắng gượng không nghĩ đến sự thân mật quỷ dị của Mộ Giáng Tuyết, nhưng không thể ngăn bản thân nhớ lại cuộc đối thoại ngắn ngủi kia.
Hoàn Lăng… hồn phách… quà mừng tân hôn… chưa thể thành thân với huynh trưởng…
Trong cơn ác mộng đó, nàng đã nghe được những từ khóa quan trọng, nếu kết hợp với những mảnh ký ức mà nàng lưu lại cho chính mình trước đây, vậy thì có phải nàng có thể khẳng định rằng Đại hôn của nàng và Hoàn Lang đã bị chính tay Mộ Giáng Tuyết phá hủy, trước khi ném hồn phách của Hoàn Lăng vào Tam Thiên Hư Không Cảnh để lịch kiếp, y đã nhiều lần dùng chuyện này để uy hiếp nàng?
Nhưng mà… “quà tân hôn” là gì?
Trong phần ký ức chưa bị phong ấn, nàng vẫn nhớ rõ tên nghiệt đồ này từng nói sẽ tặng nàng một phần quà cưới.
Chỉ là khi đó, lòng nàng chỉ lo lắng cho bệnh tình của Hoàn Lăng, không hề bận tâm đến lời nói của y, thậm chí cũng chưa từng để ý đến sắc mặt và giọng điệu của y khi ấy.