Một suy nghĩ đáng sợ dần hình thành trong đầu nàng. Cái gọi là quà mừng tân hôn, chẳng lẽ chính là hủy hoại hôn lễ của nàng, giết chết Hoàn Lăng, để nàng tận mắt chứng kiến cảnh Linh Châu Giới sụp đổ sao?
Nếu vậy… đó đúng là một món đại lễ.
Đây là một món đại lễ đủ để đóng đinh nàng lên cột nhục nhã của Linh Châu Giới.
Trường Tuệ phải mất rất nhiều công sức mới có thể bình ổn lại tâm trạng. Suy cho cùng do ký ức bị khiếm khuyết nên tất cả những gì nàng suy đoán lúc này đều chưa có bằng chứng xác thực. Việc quan trọng nhất trước mắt vẫn là thu nhận đồ đệ, hoàn thành nhiệm vụ thanh tẩy và tiêu diệt ác hồn. Vì vậy, nàng chậm rãi lên tiếng “Sau khi bái ta làm thầy, ngươi có thể toàn tâm hướng thiện, xóa bỏ mọi ác niệm không?”
Thiếu niên nâng hai tay lên trán, khựng lại một chút rồi đáp “Đệ tử có thể.”
Trường Tuệ không kìm được cười lạnh “Nói thì dễ lắm.”
Nếu không phải y đã móc mắt để dụ rắn hoành hành, nếu không phải vì giấc mộng quỷ dị đêm qua, có lẽ nàng còn có thể miễn cưỡng tin y, còn bây giờ nàng không dám tin nửa chữ y nói.
Nàng siết chặt ngọc bài trong tay, dứt khoát đặt vào lòng bàn tay y rồi thu tay về “Bái nhập môn hạ của ta, ngươi phải luôn theo sát bên ta, nghe theo sự chỉ dạy của ta. Nếu dám hành động sai trái, nảy sinh ác niệm, ta nhất định… không tha cho ngươi.”
Nàng nhất định phải tiêu diệt ác hồn.
Thiếu niên nhận lấy ngọc bài.
Ngón tay y khẽ lướt qua bề mặt thẻ bài, cảm nhận từng nét khắc tinh xảo trên đó. Ba chữ “Mộ Giáng Tuyết” được khắc ngay ngắn, y ngước mắt lên, ánh mắt trong veo hồn nhiên, dịu dàng hỏi “Sư tôn, đây là cái tên người đặt cho ta sao?”
Phải rồi, là thiếu chủ Vu Cổ tộc, y vẫn chưa có tên nào.
Suýt chút nữa Trường Tuệ đã quên mất chuyện này. Nhìn dáng vẻ xa lạ của y khi nhắc đến cái tên này, trông không giống giả vờ cho lắm, nàng nhếch môi đáp “Từ nay về sau, ngươi sẽ tên là Mộ Giáng Tuyết.”
Nói ra mới nhớ, lần đầu tiên họ gặp nhau ở Linh Châu Giới, y cũng chưa từng có tên, cũng chính nàng là người đã đặt cho y cái tên này.
Trường Tuệ đặt tay lên trán Mộ Giáng Tuyết, bắt đầu khắc ấn hộ thân cho y.
Ánh sáng từ đầu ngón tay nàng lóe lên, lọn tóc trước trán thiếu niên khẽ bay lên theo làn gió, y chậm rãi nhắm mắt lại nên không thể thấy được ánh mắt của Trường Tuệ lúc này tràn đầy do dự, nàng lưỡng lự rất lâu, cuối cùng nàng vẫn khắc sát chú bí mật thay vì chú hộ thân.
Đây sẽ là con át chủ bài cuối cùng nàng giữ lại cho mình.
Cách đó không xa, một tinh tượng lơ lửng giữa không trung đột nhiên khẽ rung động.
“Xong rồi, đứng dậy đi.” Trường Tuệ chột dạ tránh ánh mắt y.
Nàng chưa bao giờ làm một chuyện hiểm độc như vậy, bàn tay nàng giấu trong tay áo đang khẽ run.
Nàng nhìn trời, nhìn đất, nhìn cửa sổ, vô thức liếc về tinh tượng kia.
Đó là mệnh bàn của Hoàn Lăng.
Từ khi nàng đến thế giới này, nàng luôn tìm mọi cách để tìm kiếm tung tích của Hoàn Lăng. Vậy mà ngay khi nghi thức bái sư vừa hoàn thành, mệnh tượng vốn trống rỗng, không có dấu hiệu của sự sống đột nhiên bừng lên sinh khí.
Đây không phải là ảo giác của nàng đúng không?
“Sư tôn?”