Trường Tuệ kinh ngạc nhận ra rằng nàng và a huynh… đang ở cùng một dị thế trong Hư Không Cảnh
Nàng nhẹ nhàng điều chỉnh tinh bàn, quan sát các chòm sao dịch chuyển rồi tái tổ hợp, cuối cùng đưa ra một hướng rõ ràng.
“… Tây Bắc?”
Hoàn Lăng đang ở hướng Tây Bắc?
Trường Tuệ chớp mắt, lẩm bẩm lặp lại “Tây Bắc… A huynh đang ở Tây Bắc…”
Cơn kích động không thể đè nén đã cuốn bay ác mộng về Mộ Giáng Tuyết để lại trong lòng Trường Tuệ.
Nàng vô thức siết chặt tay, đi tới đi lui trong phòng. Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nàng vội vàng chạy ra ngoài, động tác mở cửa nhanh đến mức làm Tú Cầm đứng gác bên ngoài giật nảy mình.
“Tôn tọa, có chuyện gì sao ạ?”
Trường Tuệ hỏi ngay “Trường săn mùa đông tổ chức ở Tây Bắc đúng không?”
Tú Cầm ngây người gật đầu “Đúng vậy.”
Tựa như có một sợi dây vô hình đang dẫn lối nàng, nụ cười trên môi Trường Tuệ ngày càng sâu, đôi mắt nàng nheo lại lộ vài phần linh động phấn chấn chỉ có ở thiếu nữ “Truyền tin đến Nữ đế bệ hạ, nói rằng năm nay ta sẽ hộ giá đến trường săn mùa đông.”
Nàng phải đến Tây Bắc, nàng phải tìm được huynh của mình.
Bắc Lương quốc có truyền thống săn bắt vào mùa đông. Mỗi năm, vào tiết đông hàn, hoàng đế Bắc Lương sẽ đích thân dẫn theo bá quan văn võ đến bãi săn hoàng gia, vừa để săn bắn giải trí, vừa là dịp khảo hạch năng lực của các hoàng tử, quan viên và tướng lĩnh.
Năm nay, đợt săn mùa đông được ấn định vào ba ngày saụ Vì những năm trước Trường Tuệ chưa từng tham gia nên quyết định bất ngờ của nàng đã khiến Hàm Ninh Các trở nên bận rộn suốt ba ngày liền. Đến tận hôm xuất phát, mọi thứ mới được chuẩn bị xong xuôi.
Trời tờ mờ sáng, bên ngoài sương mù dày đặc giăng khắp nơi, tuyết đọng thành từng lớp bên vệ đường.
Khi Mộ Giáng Tuyết đến bái kiến, Thanh Kỳ đang vấn tóc cho Trường Tuệ, hiện tại tâm trạng nàng rất tốt vì đã tìm được tung tích huynh trưởng, lần đầu tiên nàng không còn mơ thấy ác mộng nữa, lúc này nhìn thấy Mộ Giáng Tuyết, nàng cũng không còn cảm thấy chướng mắt như trước.
Nàng lười biếng nghịch chiếc trâm hoa thỏ ngọc trên bàn, thản nhiên hỏi “Môn quy chép đến đâu rồi?”
Qua gương đồng, nàng thấy thiếu niên lại đổi sang bộ hồng y rực rỡ, mái tóc đen nhánh được buộc một nửa, sợi dây cột tóc đỏ nạm bảo thạch rũ xuống bờ vai tôn lên làn da trắng mịn tựa tuyết, dung mạo tuyệt sắc mang tính công kích, vừa diễm lệ vừa lạnh lẽo.
Nhưng… sao lại toát ra sát ý nặng nề thế này?
Ngón tay Trường Tuệ khẽ run, viên trân châu trong tay rơi xuống hộp trang sức phát ra một tiếng lách cách giòn tan.
Nghe thấy tiếng động, Mộ Giáng Tuyết ngước mắt lên, ánh mắt sắc bén như vực sâu phản chiếu qua tấm gương đồng, y khẽ cong môi, thong thả đáp “Đa tạ sư tôn quan tâm, đồ nhi ngày đêm chép môn quy, đã hoàn thành được năm bản rồi.”
Mới có năm bản?
Từng ấy ngày trôi qua, dù có cắn bút viết cũng phải chép được mười bản rồi chứ Tên tiểu nghiệt chướng này đang khıêu khích nàng sao?
Ý nghĩ đó vừa lóe lên, Trường Tuệ liền nổi nóng “Bản tọa vừa thu nhận ngươi làm đồ đệ mà ngươi đã lười biếng không chịu tuân kỷ luật. Trong mắt ngươi còn có sư tôn này không? ”
“Oan uổng cho đồ nhi quá.” Giọng điệu thiếu niên như đang thở than “Trong mắt đồ nhi chỉ có sư tôn mà thôi.”