“Vậy còn sư tôn thì sao?” Y đột nhiên bước về phía Trường Tuệ “Trong mắt sư tôn có đồ đệ này không?”
Trường Tuệ nhíu mày, nhìn y vén rèm châu bước tới trước mặt nàng, nàng ngồi thẳng lưng nhìn y chăm chú, cảnh giác hỏi “Ngươi có ý gì?”
Mộ Giáng Tuyết hơi cúi người xuống, giơ tay về phía nàng.
Trường Tuệ nhìn xuống, thấy trên mu bàn tay trắng nõn của Mộ Giáng Tuyết vẫn còn những vết trầy xước chưa lành hẳn. Năm ngón tay y thon dài, trắng ngần như bạch ngọc không tì vết, nhưng khi y khẽ xoay cổ tay, đầu ngón tay lộ ra vết phồng rộp đang rỉ máu, lớp da bong tróc còn dính sát vào thịt.
“Đây là…” Trường Tuệ thoáng ngẩn người.
Mộ Giáng Tuyết “Vết thương cũ chưa lành, ngày ngày cầm bút chép môn quy nên lại có thêm vết mới. Giờ đồ nhi đã không còn cầm nổi bút nữa.”
Trường Tuệ vẫn chưa thể định thần lại.
Tay y bị thương từ lúc nào? Vì sao lại nặng đến mức này? Sao nàng lại không có chút ấn tượng nào? Rõ ràng… hôm y móc mắt người khác nàng vẫn chưa thấy tay y có vết thương nào…
Nàng há miệng, định hỏi gì đó, nhưng nhất thời không biết mở lời thế nào.
Nói cho cùng, lần này đúng là nàng đuối ký. Kể từ khi mang y về từ hải đảo, dù Trường Tuệ có phái ngự y đến trị thương cho y nhưng chưa từng tự mình đến thăm, vì thế nàng hoàn toàn không rõ tình trạng vết thương của Mộ Giáng Tuyết.
Rõ ràng y đang trách nàng lạnh nhạt, thờ ơ với mình, y cũng đang muốn cho nàng thấy dù tay y bị thương đến mức không thể cầm nổi bút, y vẫn nghiêm túc thực hiện hình phạt nàng đã giao.
“Ngươi đang trách bản tọa sao?” Trường Tuệ cố ý nghiêm mặt.
Nói đoạn, nàng nắm lấy ngón tay y, thi triển thuật trị liệu xa xỉ để chữa lành vết thương cho y.
Dù sao nơi này cũng không thể so với Linh Châu Giới, linh lực mỏng manh khiến tốc độ tu luyện của nàng bị hạn chế, mỗi ngày lượng linh lực có thể sử dụng cũng rất ít ỏi. Bây giờ chỉ vì chữa thương cho Mộ Giáng Tuyết mà tiêu hao quá nhiều linh lực, trong lòng nàng đau như cắt, nhưng ngoài mặt vẫn phải giữ bộ dạng thản nhiên, nghiêm túc hỏi “Giờ thì trong mắt bản tọa có ngươi rồi chứ?”
Đôi mắt Mộ Giáng Tuyết khẽ nheo lại.
Y rũ mắt, nhẹ nhàng cử động những ngón tay mới được chữa lành, chợt nghe Trường Tuệ nói thêm “Nếu bản tọa không coi trọng ngươi, vì sao lại nhận ngươi làm thủ đồ?”
Nàng vốn định giữ phong thái nghiêm khắc của bậc sư tôn, lạnh lùng răn dạy Mộ Giáng Tuyết một trận, tiện thể bày tỏ sự bất mãn của mình. Nhưng nghĩ đến băng hoa đỏ thẫm trên cổ tay, nàng lại không kìm được mà đổi giọng, khẽ thở dài “Dạo này bản tọa bận nhiều việc, không thể quan tâm đến ngươi nhiềụ Nhưng bản tọa cũng không ngờ thể chất ngươi lại yếu như vậy, đến cả vết thương nhỏ trên tay cũng lâu khỏi…”
Nàng trầm ngâm một lát rồi nói “Vậy đi, bản tọa sẽ miễn cho ngươi một nửa hình phạt. Từ ngày mai, ngươi theo các thuật sĩ trong cung luyện tập vào mỗi buổi sáng, phải rèn luyện thân thể cho tốt trước đã.”
“Vậy ngươi đã hài lòng chưa?”
Có lẽ y vẫn chưa biết quá trình rèn luyện của các thuật sĩ thế nào nên y chẳng suy nghĩ nhiều mà gật đầu ngay “Đồ nhi nghe theo sư tôn.”
Trường Tuệ đang định rút tay về, nhưng Mộ Giáng Tuyết lại nắm chặt không chịu buông ra.