“Ngươi lại làm gì đấy?” Bàn tay nàng bị y nắm gọn trong lòng bàn tay. Dù y chưa trưởng thành nhưng tay thì không nhỏ chút nào.
Mộ Giáng Tuyết nhìn nàng chăm chú “Đồ nhi sai rồi.”
Giọng thiếu niên hơi trầm, êm ái như tơ lụa, y hơi cúi người, áp bàn tay nàng lên má mình, tựa như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn cọ vào lòng bàn tay nàng.
“Sư tôn đối tốt với ta, sau này đồ nhi nhất định cũng đối tốt với sư tôn.”
Cảm giác như bị một con rắn độc lạnh lẽo quấn lấy làm Trường Tuệ không hề cảm thấy dễ chịu chút nào, trái lại nàng còn thấy tê dại cả người. Nhất là động tác của y… cứ cố ý dùng sống mũi cọ nhẹ vào lòng bàn tay nàng, như thể đang ngửi gì trên đó.
“Sư tôn…”
Vì trước đó nàng bóp nát lư hương nên lòng bàn tay nàng vẫn còn lưu lại mùi của tuyết hải trầm. Có vẻ Mộ Giáng Tuyết đã ngửi thấy mùi hương do chính tay mình làm ra nên cứ nắm chặt tay nàng không chịu buông, khiến Trường Tuệ bỗng nhớ đến cảnh tượng khi y móc mắt người khác.
Sao càng lúc càng cảm thấy y… biến thái thế nhỉ?
“Đủ rồi.” Trường Tuệ sởn gai ốc, vội vàng rút tay về, trong lòng càng khẳng định tên ác hồn này có điều gì đó không ổn.
Nàng còn chưa kịp tìm cách đuổi y đi thì Tú Cầm đã vội vã đẩy cửa bước vào.
“Tôn tọa.” Tú Cầm không hề nhận ra bầy không khí kỳ lạ trong phòng, ánh mắt tự giác lướt qua Mộ Giáng Tuyết, thấy Thanh Kỳ vẫn đang giúp Trường Tuệ vấn tóc liền vội giục “Kiệu của bệ hạ sắp đến rồi.”
Trường Tuệ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, “Vậy thì xuất phát thôi.”
Dung mạo của nàng lúc này không khác biệt nhiều so với khi ở Linh Châu giới, chỉ là tuổi tác nhỏ hơn đôi chút nên trên mặt vẫn còn nét non nớt, chưa hoàn toàn trưởng thành, nên khó mà toát ra khí thế mạnh mẽ. Tuy nhiên, một khi đã mang danh Quốc sư thì dù tuổi tác còn nhỏ, nàng cũng phải có phong thái của một Quốc sư. Vì thế, từ y phục đến trang điểm, nàng luôn chọn phong cách giản dị, chững chạc. Bao năm nay, nàng hầu như chỉ mặc đạo bào màu nhạt, không chuộng hoa văn cầu kỳ.
Sau khi chỉnh lại vạt áo vốn không có nếp nhăn, nàng đi ngang qua Mộ Giáng Tuyết, dáng lưng thẳng tắp, hai tay chắp sau lưng, cố bày ra dáng vẻ nghiêm khắc của một bậc sư tôn.
Trước đây ở Linh Châu Giới, a huynh của nàng thường trách rằng nàng chẳng có chút phong phạm của một sư tôn, thường xuyên đùa giỡn với Mộ Giáng Tuyết, có khi phạm lỗi lại đẩy y ra chịu tội thay.
Nhưng giờ mọi thứ đã khác.
Để thanh tẩy ác hồn, nàng phải làm tròn bổn phận của một sư tôn.
Bãi săn hoàng gia xa hoa hơn nàng tưởng.
Nàng xuất phát từ sáng sớm, đến giờ Ngọ đã tới khu trại đóng quân. Sau một lượt khảo sát, bày trận pháp, xác nhận xung quanh không có điều bất thường, Trường Tuệ gấp gáp trở về tính toán vị trí cụ thể của huynh trưởng. Nhưng vừa vén rèm bước vào trướng, nàng liền phát hiện Mộ Giáng Tuyết vẫn theo sát sau lưng mình.
“Ngươi theo ta làm gì?” Trường Tuệ lập tức cảnh giác.
Mộ Giáng Tuyết ngước mắt nhìn nàng “Điều thứ năm trong môn quy Không được rời khỏi hoặc đến gần sư tôn khi chưa có sự cho phép hoặc truyền triệụ”
Từ lúc đến bãi săn, nàng chưa từng cho phép y tự do hành động, vì thế y chỉ có thể bám theo nàng.