⬅ Trước Tiếp ➡

Kiều Tây cố tình nhìn cô ta từ trên xuống dưới một lượt, cong khóe môi cười "Có thể là không hứng thú với cô thôi. Anh ấy đã lên giường của tôi, nhưng chưa bao giờ muốn xuống cả...”
Kiều Tây đang nói, một bàn tay bên cạnh chìa ra, kéo kéo tay áo cô.
Cô bé tên Triệu Văn Tĩnh với khuôn mặt đỏ bừng, bộ dạng không dám nói thêm lời nào.
Kiều Tây tưởng mình nói quá đà, còn muốn vỗ vai an ủi cô bé.
Kết quả lại nghe Hình Kiều hét lên “Anh Dã, anh đến đúng lúc quá, cái cô này lại giả mạo là phụ nữ của anh.”
Lời này vừa thốt ra, tim Kiều Tây “thịch” một tiếng, rớt xuống.
Cô vốn chỉ muốn ở sau lưng anh, mượn danh nghĩa của anh để sống yên ổn vài ngày.
Không ngờ người vừa nãy còn đang ngủ lại xuấthiện ở đây.
Ánh mắt cô từ từ di chuyển "cạch” một tiếng, tɾong hang tối bỗng có ánh sáng.
Kiều Tây thấy rõ vẻ mặt giận dữ trên khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông.
Hình Kiều thấy anh không đáp lại, liền cười nói “Em biết ngay là cô ta nói bậy mà...”
“Hình Kiều Lúc tôi không có ở đây, cô đã bắt nạt Văn Tĩnh?”
Biểu cảm của Hình Kiều cứng lại, lập tức giải thích “Anh Dã, làm gì có chứ? Em chợt nhớ ra anh cả gọi em sang, nên em đi trước đây.”
“Đứng lại ”
Phong Dã gọi cô ta lại, ánh mắt trở nên nguy hiểm "Hình Kiều, Văn Tĩnh và bà ngoại là người nhà của tôi, có cần tôi nhắc lại với cô không?”
Hình Kiều lập tức nặn ra nụ cười "Anh Dã, thực sự là hiểu lầm thôi, không tin anh hỏi Triệu Văn Tĩnh xem.”
Triệu Văn Tĩnh luôn nhớ lời bà ngoại dặn, họ và anh Phong Dã không hề có quan hệ ruột thịt gì, anh ấy đã bảo vệ họ đến đây, họ nên biết ơn, không nên gây thêm phiền phức cho anh.
“Anh Phong Dã, chị Kiều Kiều không làm khó em đâu, anh đừng giận.”
Hình Kiều lập tức nói the0 “Anh Dã, anh nghe thấy rồi đấy, chỉ là hiểu lầm thôi, vậy em đi trước đây.”
Trước khi đi, cô ta lườm Kiều Tây một cái thật sắc.
Kiều Tây cũng muốn rời khỏi nơi thị phi này, nhanh chóng quay người định chuồn đi.
“Đứng lại.”
Giọng nói lạnh lùng của Phong Dã khiến Kiều Tây vừa định nhấc chân đi thì phải rụt lại.
Cô quả thực muốn rời đi, nhưng đây là địa bàn của Phong Dã, huống hồ dị năng của cô đã cạn kiệt, có thể trốn đi đâu được nữa?
Nghĩ đến đây, trên mặt cô hiện lên một nụ cười lấy lòng, quay đầu nhìn anh “Có chuyện gì không?”
“Phụ nữ của tôi?”
Giọng anh trầm khàn, như tiếng giấy nhám cọ xát trên đá thô, không thể phân biệt được vui buồn.
Triệu Văn Tĩnh nắm chặt vạt áo đã bạc màu, lấy hết can đảm tiến lên nửa bước “Anh Phong Dã, chị ấy giúp em mà...”
Ánh mắt Phong Dã chuyển sang cô bé “Văn Tĩnh, anh có chuyện muốn nói riêng với cô ấy, em về trước đi.”
Triệu Văn Tĩnh cẩn thận liếc nhìn Kiều Tây, tɾong mắt đầy vẻ áy náy, rồi mới từng bước, ngoái đầu lại nhìn mãi.
Kiều Tây nhìn bóng lưng cô bé rời đi, thầm nghĩ cô bé này cũng có lương tâm, không uổng công cô vừa rồi mạo hiểm đắc tội Hình Kiều để ra tay giúp đỡ.
Mặc dù việc giúp đỡ này cũng có sự tính toán riêng của cô.
Cho đến khi đi đến khúc cua, Triệu Văn Tĩnh vẫn không kìm được quay lại nhìn.
Kiều Tây biết không thể trốn tránh, dứt khoát nở một nụ cười vừa ngây thơ vừa tinh ranh.
“Vừa nãy Hình Kiều muốn bắt nạt cô bé đó, tôi thấy tình thế cấp bách nên mới ra tay giúp. Mượn danh tiếng của anh để hù dọa người cũng là để bảo vệ người của anh, chắc anh sẽ không để tâm đâu nhỉ?”


⬅ Trước Tiếp ➡