⬅ Trước Tiếp ➡

“Có để tâm.” Phong Dã trả lời dứt khoát.
Điều này khiến Kiều Tây bất ngờ. Cô vốn chỉ muốn yên ổn sống qua hai ngày này, chưa bao giờ nghĩ sẽ có thêm mối liên hệ gì với dị năng giả này, đương nhiên cũng chưa từng nghĩ đến hậu quả.
Cô lập tức động não, suy nghĩ xem có thể dùng gì làm điều kiện để đổi lấy sự tha thứ của anh, để bản thân có thể bình an vượt qua mấy ngày này.
Phong Dã lại nói trước “Cô bịa chuyện về tôi, tôi có thể không so đo, nhưng cô cần giúp tôi làm một việc.”
Thì ra là chờ ở đây
Khóe môi Kiều Tây khẽ nhếch “Anh nói đi, chỉ cần tôi có thể làm được.”
“Dị năng của cô là gì?”
“Đây là chuyện riêng tư của tôi.” Kiều Tây từ chối tiết lộ.
Ánh mắt Phong Dã khẽ lóe lên “Cô có thể đột nhiên xuấthiện tɾong phòng tôi, chắc cũng có thể đi đến những nơi khác?”
“Có thể nói là như vậy.”
Điểm này, Kiều Tây không thể phủ nhận. Bởi vì ban đầu cô chính là đột nhiên xuấthiện trước mặt anh.
Phong Dã đánh giá khuôn mặt của cô.
Cô trông rất trẻ, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ ranh mãnh không phù hợp với lứa tuổi.
Anh đã từng gặp vô số mỹ nhân khi thực hiện nhiệm vụ ở nước ngoài, cũng phải thừa nhận cô gái trước mắt có vẻ đẹp tinh tế được trời ban tặng.
“Cô có thể không nói dị năng của mình là gì, nhưng vài ngày nữa tôi cần cô đến một nơi có rất nhiều xác sống, cô có làm được không?”
“Nơi đó rất nguy hiểm à?” Kiều Tây nhướng mày.
“Đúng.” Phong Dã không hề giấu giếm "Ở đó có xác sống biến dị, số lượng cụ thể thì không rõ. Tôi cần cô giúp xác nhận, dị năng của cô làm được không?”
“Thỏa thuận này dường như là tôi chịu thiệt Tôi chỉ mượn danh tiếng của anh để ở lại hai ngày, còn anh lại bảo tôi đi mạo hiểm tính mạng.”
Phong Dã cũng chỉ muốn lấy lý do vừa rồi để nhờ cô giúp, nếu thực sự tính toán, đúng là anh chiếm tiện nghi.
“Cô có thể đưa ra điều kiện.”
“Thật chứ?”
“Ừ.” Phong Dã đáp.
Mắt Kiều Tây đảo một vòng, nếu rủi ro quá lớn, cô không cần phải hy sinh bản thân.
“Chuyện này rất nguy hiểm, tôi cần suy nghĩ kỹ, cho tôi vài ngày để cân nhắc, khi nào tôi quyết định xong, tôi sẽ đưa ra điều kiện với anh.”
“Được.”
Dị năng của cô hồi phục rất chậm, nhưng vài ngày là đủ rồi.
Đến lúc đó tùy cơ ứng biến, thuận tiện thì giúp một tay, không thuận thì chuồn êm.
Bụp
Hình Kiều giận dữ đạp tung cửa phòng.
Chiếc đèn chùm pha lê đổ ánh sáng xa hoa lên chiếc sofa da, rọi sáng ba người đàn ông và phụ nữ ăn mặc không chỉnh tề.
Khu tị nạn được trang bị pin năng lượng mặt trời, nguồn đïện dồi dào.
Trên bàn trà cũng bày đầy rượu quý, thuốc lá, thể hiện sự xa hoa.
Hình Vũ thấy em gái xông vào, đẩy người đẹp ăn mặc hở hang trên đầu gối, ngón tay kẹp điếu xì gà nhả ra một làn khói.
Hình Kiều giận sôi máu, ngồi phịch xuống sofa, hét vào mặt hai người đẹp bên cạnh Hình Vũ “Cút hết ra ngoài cho tôi ”
Hai người đẹp sợ hãi co rụt cổ. Hình Vũ vỗ vỗ lưng trần của họ “Kiều Kiều đang bực mình, các em tránh mặt một lát.”
Đợi hai người đẹp kéo áo quần lôi thôi đi xuống, Hình Kiều đã không thể chờ đợi mà mách tội “Anh cả, Phong Dã có phụ nữ rồi ”
Hình Vũ hít một hơi xì gà thật sâu, tɾong mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên.
“Cái con bé khô khan Triệu Văn Tĩnh ấy à? Phong Dã có thể để mắt đến sao?”
“Không phải Triệu Văn Tĩnh ”


⬅ Trước Tiếp ➡