⬅ Trước Tiếp ➡

Anh hầm hầm xông ra, dập cửa “rầm” một tiếng.
Tô Thiển Thiển vẫn đứng đợi bên ngoài, thấy anh ta liền hạ giọng, đưa tay đặt lên ngực anh “Anh Xuyên, đừng giận. Vì một người đàn bà phản bội thì không đáng đâụ Chỉ có bọn em, những người bạn từ nhỏ với anh mới mãi mãi là chỗ dựa của anh.”
Người vừa nãy còn tức giận thì giờ ôm đầu, đôi mắt lóe lên vẻ đau khổ.
Anh ta không tin Kiều Tây sẽ phản bội, nhưng những gì vừa tận mắt thấy và câu cô tự thừa nhận lại khiến anh ta không thể không tin.
“Tại sao? Thiển Thiển, rõ ràng trong mắt Kiều Tây chỉ có anh, sao cô ấy lại phản bội anh chứ?”
“Anh Xuyên, đó là vì cô ta diễn quá giỏi. Thực ra cô ta lẳng lơ lắm. May mà anh sớm nhận ra. Anh là dị năng giả, cô ta chỉ là người thường, ngoài việc liên lụy anh ra thì còn làm được gì?”
Cô ta dang tay ôm lấy anh ta “Mạt thế đến rồi, anh Xuyên. Em và mấy người Châu Dạ mới là những người sẽ không bao giờ rời bỏ, không phản bội anh.”
Vài ngày sau, Kiều Tây nghe nói Hứa Lâm Xuyên vẫn đang tìm Thẩm Hàn khắp trại sống sót.
Cô biết, nếu Thẩm Hàn muốn sống thì anh đã tìm cách rời khỏi trại này từ lâụ
Cô cũng phải tìm cơ hội rời đi, nếu không khi tin chia tay lan ra thì cô sẽ thành món đồ chơi trong tay những dị năng giả khác.
Năng lực của cô chỉ đủ giữ mạng, không thể làm hại dị năng giả.
Muốn báo thù thì chỉ có thể từ từ mà tính.
Nhưng cứ thế rời đi thì cô vẫn thấy không cam lòng.
Trước khi đi, cô sẽ để Tô Thiển Thiển nếm thử cảm giác bị người khác hiểu lầm mà không thể giải thích.
Đang suy nghĩ cách thực hiện, cô bị chặn lại ở khúc rẽ.
“Kiều Tây, cô thật sự dám phản bội anh Xuyên?”
Ánh mắt Cố Nguyên tối tăm, giọng điệu đầy áp bức.
Cô nhìn anh ta một hồi, khóe môi nhếch lên, ánh mắt lướt qua anh ta đầy hờ hững “Sao? Biết là tôi phản bội Hứa Lâm Xuyên, nhưng người ngoài nghe được chắc tưởng tôi phản bội anh vậy.”
Đồng tử Cố Nguyên co lại như bị chạm trúng bí mật, sắc mặt sa sầm, nghiến răng “Kiều Tây, cô muốn chết ”
“Vậy anh định giết tôi, hay là…”
Ánh mắt như vô tình nhưng lại chậm rãi lướt trên người anh ta “Làm chuyện khác trước?”
Sắc đẹp của cô là điều không thể phủ nhận, chẳng gã đàn ông nào thoát khỏi được khi cô chủ động quyến rũ.
Yết hầu Cố Nguyên khẽ trượt “Cô nói thật chứ?”
Cô nghiêng người lại gần, môi đỏ khẽ mở, hơi thở nóng rực lướt qua vành tai anh ta “Anh đoán xem…”
Hơi thở anh ta lập tức dồn dập, hai tay không kìm được mà đưa lên, chạm về phía vòng eo mềm mại của cô.
Khóe môi cô vụt thoáng một nụ cười mỉa.
Đám bạn Hứa Lâm Xuyên toàn lũ háo sắc. Thời còn học đại học, trước mặt thì giả vờ là anh em chí cốt của anh ta, sau lưng thì ánh mắt lại dính chặt lên người cô.
Cô đã nhìn thấu sự thèm muốn trong ánh mắt họ từ lâụ
Chỉ vì nể mặt Hứa Lâm Xuyên nên cô mới nhịn.
Trước mạt thế, họ còn giữ chút chừng mực.
Nhưng khi trật tự sụp đổ, đạo đức băng hoại, họ lại hùa theo Tô Thiển Thiển, hết lần này đến lần khác phá hoại tình cảm của cô.
Vì họ tin rằng, chỉ cần cô chia tay thì sẽ như bao người đàn bà khác mà trở thành món đồ chơi của bọn họ.
Ở kiếp trước, họ cũng góp phần không nhỏ vào việc cô bị nhốt trong kho hàng bỏ hoang và bị zombie xé xác.
“Kiều Tây, rốt cuộc cô muốn gì?”
Giọng Cố Nguyên trở nên gấp gáp.
“Là điều anh đang nghĩ đấy…”


⬅ Trước Tiếp ➡