⬅ Trước Tiếp ➡

Cô cố ý để không khí trở nên mờ ám, ngón tay khẽ lướt qua ngực anh ta.
Nhưng trong lòng lại đầy chán ghét. Dị năng của Cố Nguyên chỉ ở mức tầm thường, năng lực trong người cô chỉ khẽ dao động rồi nhanh chóng yên lặng trở lại.
Nếu anh ta mạnh mẽ hơn chút thì có lẽ cô còn hứng thú “chơi” lâu thêm.
Một tiếng quát vang lên từ đằng xa “Các người đang làm gì đó?”
Giọng gầm lên của Chu Diệp lập tức khiến Cố Nguyên tỉnh táo, vội vàng rụt bàn tay đang chuẩn bị chạm vào hông Kiều Tây lại.
“Kiều Tây, cô đang quyến rũ Cố Nguyên?”
Trong giọng nói của Chu Diệp ẩn chứa một sự phẫn nộ như thể bị người khác cướp mất thứ gì.
Kiều Tây lười biếng nhìn anh ta, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
Chu Diệp quát lớn với giọng lạnh băng "Tôi sẽ kể chuyện này cho Lâm Xuyên, để anh ấy xem rõ bộ mặt thật của cô ”
Khóe miệng Kiều Tây nở một nụ cười thờ ơ.
Nếu cô không nhớ nhầm, không ít lần sau khi cô tắm xong, gã đàn ông “chính trực” này lại rình ngoài cửa, đôi mắt tham lam và ngang ngược dán chặt lên người cô.
Giờ thì lại giả vờ như một quân tử.
“Được thôi, giờ đi nói luôn đi, ai không nói thì người đó là cháu trai.”
Sắc mặt Chu Diệp cứng lại, rõ ràng là không ngờ cô lại dứt khoát như vậy.
Cố Nguyên nhìn Kiều Tây một cái thật sâu, rồi kéo Chu Diệp nói “Cậu hiểu lầm rồi, không phải như cậu nghĩ đâụ..”
Chu Diệp có vẻ bị thuyết phục, nhưng đến tối, anh ta lại lén lút lẻn vào phòng Kiều Tây.
Anh ta vốn nghĩ Kiều Tây sẽ sợ hãi hét lên khi nhìn thấy mình, nhưng không ngờ cô lại chẳng tỏ ra chút hoảng hốt nào.
“Cô không sợ sao?”
Anh ta từng bước đi ra từ bóng tối, tiến lại gần cô.
Đây là dị năng của Chu Diệp, có thể di chuyển xuyên qua bóng tối.
Một dị năng vô dụng giống như cô, không có lực tấn công.
Kiều Tây ngồi trên sofa, đôi mắt sáng lấp lánh cười, bộ váy ôm sát làm nổi bật những đường cong quyến rũ trên cơ thể hoàn mỹ của cô.
Con thú bị nhốt trong lồng ngực Chu Diệp cố gắng giãy giụa thoát ra, ánh mắt anh ta nhìn chằm chằm Kiều Tây ngày càng lộ liễu, ngày càng sâu thẳm...
Khi Chu Diệp càng đến gần, Kiều Tây ngẩng đầu cười khẽ "Muốn tôi à?”
Chu Diệp không đáp, cúi người ôm lấy vai cô, vội vàng hôn lên môi cô.
Đúng lúc sắp chạm được vào đôi môi mà anh ta hằng khao khát thì Kiều Tây lại quay đầu đi.
Nụ hôn hụt, cánh môi anh ta chỉ lướt qua sợi tóc bên má cô.
Ánh mắt Chu Diệp thoáng lên sự u tối "Không muốn à? Cô nghĩ cho kỹ đi, rời xa Hứa Lâm Xuyên, không có dị năng giả bảo vệ, cô sống được trong bao lâu?”
Kiều Tây quay đầu lại, khúc khích cười nhìn anh ta "Anh vội làm gì? Hứa Lâm Xuyên có thể đến đây bất cứ lúc nào, anh không sợ bị anh ấy nhìn thấy, để anh em trở mặt thành kẻ thù sao?”
“Hai người chia tay...”
Kiều Tây đưa tay vuốt nhẹ gương mặt anh ta "Khi nào anh sắp xếp xong chỗ ở cho tôi, tôi sẽ theo anh.”
Bàn tay Chu Diệp đang nắm vai cô siết chặt lại "Cô nói thật chứ?”
“Ừ.”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của Kiều Tây, Chu Diệp dành mấy ngày tiếp theo để vội vàng chuẩn bị một “tổ ấm” cho cô. Kiều Tây cũng nhân cơ hội đưa ra lời hứa hẹn “một gia đình” với từng người trong số các anh em của Hứa Lâm Xuyên.
Cô xoay xở điêu luyện giữa các anh em của anh ta.


⬅ Trước Tiếp ➡