Chương 12
đồng đội và mấy gã đàn ông quanh năm suốt tháng, hắn chưa từng quen với thứ mùi nhè nhẹ, thanh thoát và quyến rũ đến vậy.
Cảm giác rát buốt bắt đầu lan ra từ khóe miệng khiến hắn hoàn hồn.
Hứa Sơ Yến nghiến răng, lưỡi day nhẹ vào má trong, gương mặt dần trở nên lạnh băng.
"Tôi còn tay bên kia đấy, liệu mà cư xử cho đàng hoàng Còn tiếp tục hỗn láo nữa, anh sẽ biết tay tôi." Tống Sơ Tuyết giằng cổ tay lại, đau đến mức mặt mày nhăn nhó, cảm thấy cái tát vừa rồi còn chưa đủ, bèn hạ giọng mỉa mai "Nếu không phải anh Du Tắc gặp chuyện, còn lâu tôi mới thèm để ý đến anh.
Anh nghĩ mình là ai chứ?" Cô tức đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng.
Ánh mắt Hứa Sơ Yến tối lại, lạnh đến thấu xương.
Có vẻ như cái tát chẳng khiến hắn đau bao nhiêu, nhưng lời cô nói thì đúng là chọc tức thật.
Ánh mắt hắn sắc như dao, nhưng Sơ Tuyết chẳng hề sợ.
Cô nhìn thấy chiếc vòng tay trên cổ tay bị hắn bóp hỏng, cả người như muốn bốc cháy, tóc mái cũng dựng cả lên, còn dữ hơn cả hắn "Hứa Sơ Yến " "Gì nữa đấy?" "Anh làm hỏng vòng tay của tôi rồi, đền tiền " Sơ Tuyết nổi đóa, hai tay đấm loạn vào người hắn, vừa đẩy vừa đánh "Tôi chờ cái này suốt nửa năm mới đặt được đấy, trả lại cho tôi, đền tiền cho tôi " Cô muốn đấm chết hắn Chuỗi vòng tay quả thật đã bị đứt, rơi lả tả xuống sàn, hạt cườm lăn tứ tung.
Hứa Sơ Yến bị cô đấm một cú vào ngực, cơn tức vừa nãy lập tức bị ép xuống.
"Làm cái gì đấy, điên à?" Hắn liên tục lùi lại.
Nghe nói cô vợ hờ này bị hen, dễ kích động quá mức.
Nghĩ vậy hắn đành nhịn, nhỏ giọng nói "Tôi sẽ đền, đừng động tay động chân nữa." Thật ra mấy cú đấm chẳng thấm gì, nhưng mùi hương ngọt ngào từ người cô cứ lượn lờ quanh mũi khiến hắn khó chịụ Mỗi lần cô cử động, là hương thơm lại thoảng qua.
Từ ký ức, cô biết chiếc vòng tay này quý giá đến mức nào.
Mới đeo được hơn nửa tiếng thì hỏng, lòng đau như cắt.
Cô cúi đầu nhìn đám hạt lăn dưới sàn, trừng mắt dọa người “Tôi muốn cái vòng tay y hệt như thế ” "Rồi, tôi biết rồi." Nghe được câu trả lời vừa ý, Sơ Tuyết mới chịu dừng tay.
Dù gì cũng là nam chính, ít ra cũng nên rộng lượng một chút chứ nhỉ?
"Tôi muốn năm cái." "?" Hứa Sơ Yến bị độ vô lý của cô chọc đến bật cười, chẳng buồn nói thêm, chỉ gật đầu "Được." Thế là mọi bực dọc cũng bay biến, Sơ Tuyết đắc ý, ngân nga một điệu nhạc rồi quay người định đi tìm mẹ.
Chẳng ngờ vừa xoay người, cô liền giẫm trúng một viên hạt.
Tay huơ trong không trung, miệng kêu lên một tiếng thất thanh “Á ” Cơ thể Hứa Sơ Yến phản ứng còn nhanh hơn cả đầu óc.
Là người làm trong ngành thể thao điện tử, tốc độ phản xạ luôn là điều hắn tự hào nhất.
Mọi thứ như tua chậm lại, hắn nghiêng người tránh sang một bên.
Hắn làm thế vì không muốn cô ngã trúng mình, càng không có ý định đỡ cô.
Hắn còn chưa kịp cười lạnh thì cảm giác bị siết chặt như sợi xích định mệnh bất ngờ kéo phăng hắn trở lại.
Cổ áo hắn bị tóm gọn, không một kẽ hở.
“Á ” Đôi tay dài của hắn chỉ kịp vung lên trong khoảng không, còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị Tống Sơ Tuyết kéo ngã theo.
Cả hai cùng nhau lao thẳng xuống sàn, sóng soãi thê thảm.
Cả trời đất như