Chương 13
đảo lộn.
Một tiếng “ầm” vang lên, Tống Sơ Tuyết ngã rạp xuống sàn.
Việc đầu tiên cô làm là sờ mặt, sờ tóc, rồi vuốt lại váy áo, xác nhận rằng cú ngã này không làm cô xấu đi.
Lúc ấy, cô mới thở phào nhẹ nhõm "Hú hồn, tưởng tiêu sắc đẹp rồi chứ." "Tống Sơ Tuyết " Tiếng gằn đầy giận dữ vang lên từ bên dưới mông?
Sơ Tuyết ngẩn người.
Cô lúng túng vịn tường đứng dậy, lòng còn mơ hồ.
Vừa ngẩng lên, trước mắt cô là Hứa Sơ Yến đang nằm bẹp dưới đất, rõ ràng là bị cô đè lên.
Cổ áo bị kéo tuột xuống, mặt đỏ bừng vì nghẹt thở, một tay giữ lấy cổ, một tay cố gắng điều hòa nhịp thở.
Mắt hắn đỏ rực, như thể chỉ muốn nhào đến siết cổ cô ngay lập tức.
“Trời đất ” Cô lúng túng, vô thức lùi lại nửa bước.
"Anh… anh không sao chứ?
Xin lỗi nhé." Giọng cô khẽ khàng, có chút chột dạ.
Nhớ lại khoảnh khắc chới với lúc nãy, hình như đúng là cô có túm trúng thứ gì đó.
Hứa Sơ Yến giơ tay ra, mặt mày nhăn nhó "Cô " Chưa kịp nói hết câu, Sơ Tuyết đã tái mặt vì ánh mắt của hắn trông như thể muốn bóp chết cô, lập tức quay người bỏ chạy.
"…" "…" "…" Gương mặt vốn lạnh lùng của Hứa Sơ Yến cuối cùng cũng sụp đổ.
Hắn chỉ muốn gào lên Lại đây đỡ tôi dậy đã chứ Chạy cái gì mà chạy hả?
Sơ Tuyết đừng lo, Hứa Sơ Yến là nam chính, trong truyện tranh này cả nam chính và nữ chính đều là nhân vật bất tử, họ sẽ không chết đâụ Cùng lắm là bị mắc cổ áo một chút thôi.
Tống Sơ Tuyết đập nhẹ lên ngực mình "Tôi đâu có sợ hắn ta chết, tôi chỉ sợ mình chết thôi." Hệ thống an ủi Hắn ta sẽ không đánh cô đâụ Tống Sơ Tuyết thì thầm trong lòng "Bộ không thấy ánh mắt và biểu cảm của hắn ta ban nãy sao, kinh khủng lắm luôn Với lại cơ thể này bị hen suyễn, tôi mà nhìn thấy Hứa Sơ Yến nhăn mặt thêm lần nữa chắc phát bệnh mất." Rẽ qua một góc, cô bước về phía sảnh lớn phía trước.
“Á ” Một bóng đen vụt qua, một bàn tay bất ngờ đập nhẹ vào trán cô.
Giật mình, cô vội vàng lùi lại, đưa tay xoa trán rồi ngẩng đầu lên, suýt nữa cô đã đâm sầm vào bốn người con trai đang đi tới từ hướng đối diện.
Cả bốn đều sở hữu ngoại hình xuất chúng, vóc dáng cao ráo, ngay cả người có dáng hơi mũm mĩm một chút cũng có nước da trắng trẻo, lông mày đậm, mắt to sáng rực.
Tống Sơ Tuyết chưa từng thấy ai mập mà vẫn sạch sẽ, gọn gàng và tỏa sáng như vậy.
Hệ thống lập tức nhắc nhở Sơ Tuyết, bốn người này là đồng đội của Hứa Sơ Yến, tuy hắn ta là đội trưởng nhưng thực lực của họ cũng không hề kém cạnh.
Cả bốn đều mang phong thái điềm đạm, ngoại hình nổi bật, mỗi người mang một nét riêng.
Khác hẳn với hình tượng mấy tên trạch nam lôi thôi mà cô từng tưởng tượng.
Người vừa đỡ đầu cô là người cao nhất nhóm.
Tóc đen hơi rối, da trắng, sống mũi cao, môi mỏng, ngũ quan sắc sảo, ánh mắt đào hoa lãng đãng.
Đứng sau lưng hắn ta là hai người khác.
Một người mặc áo khoác xám, trong tay cầm máy chơi game, tóc đỏ ánh rượu vang, nụ cười có hai lúm đồng tiền xinh xắn.
Ánh mắt hắn ta lia đến đâu, Tống Sơ Tuyết đều bị nhìn trúng đến đó.
Người còn lại mặc áo khoác xanh lam, da hơi ngăm, tóc cắt ngắn gọn gàng, đường nét khuôn mặt sắc sảo, trông giống con lai.
Người cuối cùng là