⬅ Trước Tiếp ➡
Khuôn mặt Hạ Nghị đen kịt, khóe miệng co giật, chỉ có một mình anh nhìn thấy trong lòng ngực là một mẩu bánh, bé đến đáng thương, nếu đây là quà mà nói thì thực sự là vô cùng keo kiệt.
Hơn nữa vì sao trên mẩu bánh lương thực phụ này còn có dấu răng?
Đây không phải là do cô ngốc kia ăn còn thừa lại chứ.
Hạ Nghị ngại bẩn, mặt anh đen ngòm, nhưng lại không thể trước mặt đám người giám sát quăng mẩu bánh đi, mang về nhà cho gà ăn cũng được, ít nhất không tính là lãng phí lương thực.
Hạ Nghị ngoảnh đầu lại, nhìn lướt qua phía sau, ánh mắt lạnh như băng, nháy mắt mọi người im tiếng, không dám tiếp tục lấy chuyện của anh ra đùa cợt.
Điều chỉnh một lát, buổi chiều mọi người làm việc đến khí thế ngất trời.
Buổi chiều Bách Nguyệt không rảnh lại đây, chỉ là từ người khác trong miệng nghe lén chuyện liên quan đến Hạ Nghị.
Trong số những người làm việc chỉ có anh là cao nhất, cả người cuồn cuộn cơ bắp, nhẹ nhàng bẩy đá, làm việc vừa nhanh lại năng suất, tuy trên người dính đầy tro bụi nhưng ánh mắt rất tinh thuần, vừa đẹp trai vừa khỏe khoắn.
Bách Nguyệt càng nghe càng thấy thích, động tác cấy mạ cũng càng chậm, đợi đến khi cô vất cả hoàn thành nhiệm vụ ngày hôm nay thì trời cũng đã tối.
Người đào đập chứa nước cũng đã sớm về hết, Bách Nguyệt chỉ có thể ủ rũ trở về nhà tranh.
Đang chuẩn bị đi ngủ, thì lại bị kêu đến nhà cha mẹ nuôi.
Hiếm thấy, hôm nay đốt hai ngọn đèn, trừ cha mẹ nuôi và đám con gái của họ ra, còn có một bà cụ hút thuốc lào, họ nói có chuyện tốt muốn nói với cô.
Chuẩn bị gả cô đi.
Ông mai vừa nhìn thấy Bách Nguyệt lại đây, bảo Bách Nguyệt xoay hai vòng, nhìn cô như là mua bán gia súc vậy, đánh giá một lượt thì bắt đầu chê bai “Quá gầy, không dễ sinh đẻ.”
Cha nuôi vội vàng khom lưng cúi đầu, hai tay xoa xoa, cười làm lành nói “Đúng là có chút gầy.”
Bách Nguyệt trước sau vẫn đứng ngây ngốc trước cửa, cúi đầu tùy ý bọn họ đánh giá chính mình.
Ông mai lại bắt bẻ mà chỉ trỏ Bách Nguyệt, ép hỏi cha nuôi “Đây chính là một đứa ngốc nhỉ.”
Nụ cười trên gương mặt cha nuôi sắp biến mất, cố gắng chống đỡ nói “Sẽ không bỏ trốn, đây chính là con gái nhà lành, này Bách Nguyệt, mày có làm chuyện quan hệ nam nữ không.”
Bách Nguyệt vô cùng nghiêm túc mà lắc đầụ
Ông mai lại bắt đầu xoạch xoạch hút thuốc lá sợi, nhìn chằm chằm Bách Nguyệt.
Cha nuôi luôn mãi bảo đảm con gái nhà họ Bách đều là băng thanh ngọc khiết, không làm quan hệ lung tung rối loạn gì, để ông mai yên tâm.
Ông mai thấy cha nuôi có lòng thành như vậy, cuối cùng cũng gật đầụ
Bách Nguyệt nhớ rõ, ở kiếp trước chính là ông mai này làm mai cho mình, là làm mai mối gả chồng, không phải bán cho gã trung niên độc thân.
Cha nuôi nghẹn một vố, muốn hung hăng đòi một số tiền sính lễ lớn từ người Bách Nguyệt.
Ông mai là dẫn theo nhà trai cấp điều kiện lại đây, muốn nói thành việc này, tự nhiên phải nói rõ điều kiện của hai bên. Ông mai cũng không phải đèn cạn dầu, chỗ này bắt bẻ chỗ kia bất mãn.
Hai người kia nói đến miệng khô lưỡi khô, mỗi một hào mỗi một cắc đều phải so đo, có đôi khi kích động còn tức giận to tiếng.
Nếu nói Bách Nguyệt phản khảng chuyện này sao?
Không phản kháng.
Cô lấy một chiếc ghế rồi ngồi xuống, ngáp một cái, nhìn thấy hai người họ vì tiền sính lễ mà tốn không ít miệng lưỡi, nước miếng cũng sắp khô, cuối cùng cũng đưa ra một con số làm hài lòng hai bên.
Rất mệt, hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng hoàn thành xong việc này.
Bách Nguyệt ngẩng đầu, ánh mắt mang theo mê mang nhìn hai người bọn họ, đột nhiên hỏi lại “Hay là đừng nói chuyện nữa, con không làm chuyện... quan hệ nam nữ hỗn loạn gì.”
Bách Nguyệt nhíu mày, vô cùng nghiêm túc mà nói “Chồng con nghe xong sẽ không vui.”
⬅ Trước Tiếp ➡