⬅ Trước Tiếp ➡
Lời này vừa nói ra, cha nuôi và ông mai đều ngây ngẩn cả người.
Đặc biệt là người mai mối, ngay từ đầu ông ta còn không kịp phản ứng lại, vừa hiểu ra lập tức trong lòng lửa giận phừng phừng xông thẳng lên não.
Ông ta làm nghề mai mối kiếm chút tiền nuôi gia đình sống qua ngày, vừa nãy còn vô cùng hào hứng tốn nước bọt cả tiếng đồng hồ, mắt thấy tiền sắp rơi vào túi mình, ai ngờ cái kết lại thành ra như vậy.
Chính mình là tới tìm các cô gái còn trẻ chưa chồng, chứ không phải tới tìm một người đã kết hôn, lão Bách tưởng lừa tiền sính lễ sao
Dưới ánh đèn dầu mù mịt càng làm nổi bật gương mặt đang xấu xí như quỷ dạ xoa của ông mai, trên trán gân xanh giần giật, từng sợi nhô lên giống như bên dưới lớp da ông ta là những con giun bò lúc nhúc.
Ông ta quay sang lão Bách chửi ầm lên “Chuyện này là sao?”
“Không phải ông nói con gái cả nhà ông vẫn còn trong trắng, chưa gả cho ai à?
Ông ta rít thuốc sùng sục, đè xuống cơn tức trong lồng ngực, giống như nhắc nhở mà nói sâu xa “Người ta bỏ tiền ra là muốn cưới một người vợ trong sạch về nhà, ông hiểu không?”
Lão Bách vội vàng kêu oan uổng, dựng thẳng ba ngón tay thề với trời, hận không thể mọi tim ra để chứng minh “Trong phạm vi mười dặm này, ông có thể đi hỏi thăm bất cứ nhà ai, Bách Nguyệt nhà tôi chưa từng lấy chồng, nó chỉ là đầu óc không thông minh lắm mà thôi.”
Ông mai bị chơi một vố, không giống như trước kia lão Bách nói cái gì thì lập tức tin cái nấy, ánh mắt nghi ngờ đảo qua đảo lại giữa hai người.
Bách Nguyệt ngoan ngoãn mà ngồi ở trên ghế, tâm trạng vô cùng sung sướng, cô không nói dối, cô chính là có chồng.
Khi ông mai nhìn cô, Bách Nguyệt cũng nhìn chằm chằm lại ông ta mà cười.
Ông mai bỗng giật mình, khẽ rùng mình một cái, sao cô lại cười một cách kỳ lạ như vậy chứ?
Bách Nguyệt vẫn luôn nở nụ cười với ông ta, cười đến rất vui vẻ, cô ngồi ở chỗ tối, cả người giống như khoác lên một tấm sa màu đen, trên người cũng rách rưới, không có một chỗ nào là sạch sẽ.
Cô cười đến hai mắt cong tít, vẫn luôn cười, vẫn luôn cười, cứ thế mà cười, ngọn đèn dầu đặt trên bàn lung lay hai cái, ông mai bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh buốt từ xương cùng xông lên đỉnh đầụ
Trời thì tối vậy mà có một người vẫn luôn nhìn chòng chọc vào mình mà cười, cho dù ai cũng phải sợ chết khiếp.
Ông mai đã sớm biết đầu óc Bách Nguyệt không quá thông minh, vốn dĩ ông ta cũng không quá muốn thúc đẩy cuộc hôn nhân này, nhưng mà nhà trai lại nghèo, có thể bỏ ra không nhiều lắm.
Nhà các cô gái tử tế khác không nhất định sẽ nhìn trúng.
Vừa hay trong nhà lão Bách có bảy đóa hoa, ông ta lại hận không thể sớm một chút gả đám con gái ra ngoài, bớt ở nhà chiếm đồ ăn.
Hai người ăn nhịp với nhaụ
Trước khi tới ông ta đã đến hỏi qua nhà trai, nếu Bách Nguyệt là kẻ ngốc thì không sao cả, nếu là người điên vậy thì không được, kẻ điên sẽ giết người.
Ông mai thầm nghĩ ai biết cô bé này có phải là vừa ngốc vừa điên hay không?
Việc này chính mình không làm chủ được, ông ta vẫn là đi tìm nhà trai hỏi một chút tình hình.
Xem bọn họ nói như thế nào.
Ông mai đi suốt đêm, vội vàng qua nhà trai một chuyến bàn về việc này.
Thanh niên vóc dáng nhỏ nhắn nhíu mày không hài lòng, anh ta hùng hổ nói “Con chướng mắt cô ta, nghe nói còn gầy như con khỉ, vô cùng xấu xí.”
“Chú à, thôi chú giới thiệu cho con mấy người khác đi.”
Ông mai gặp qua các cô gái còn nhiều hơn là số muối mình ăn, người khác đều nói Bách Nguyệt xấu xí, nhưng đêm nay ông ta gặp được cô, cảm thấy tuy gương mặt có chút gầy guộc nhưng mà cái mắt cái mũi cái miệng rất đẹp, chính là một mỹ nhân.
⬅ Trước Tiếp ➡