Nhưng ý đồ của cô em gái không ngừng tại đây, cô ta tiếp tục ác ý phỏng đoán “Cha tôi vô cùng tức giận, mắng cô ta bại hoại nề nếp gia phong, các thanh niên trẻ tuổi trong thôn tôi đều quen hết, không ai qua lại với cô ta, nhưng thật ra có mấy ông già không vợ vừa già vừa xấu…”
Có người chán ghét mà hít một hơi lạnh “Cái này không thể nói bậy, cô ta là một kẻ ngốc…”
Cô em im bặt, nhưng lại không cam lòng dừng lại câu chuyện, cố ý làm mặt quỷ mà nói “Thì là đồ ngốc mới dễ dàng ra tay chứ, nói không chừng bị lừa…”
Câu này chỉ là nói bóng nói gió, nhưng Hạ Nghị lại nghe không nổi nữa.
“Con mẹ nó, có thể câm miệng lại không? Tự bịa chuyện suy diễn lung tung thì có gì mà hay, ồn muốn chết ” Tính anh thẳng thắn, miệng lưỡi cũng độc ác, mấy câu chửi tục có thể bắn một đống.
Nhưng là những lời mắng chửi kia không thể coi là thật, nhưng những chuyện đã xảy ra trong thực tế lại không có thuốc hối hận.
Đám người này coi những lời nói đó là một lời đồn mà thôi.
Nhưng Hạ Nghị lại biết thật ra vào tối hôm đó Bách Nguyệt trong lúc kinh hoàng đã không giữ được bình tĩnh mà hô lên “chồng ơi”.
Cô là một kẻ ngốc, nếu không ai dạy làm sao có cô thể biết những việc này.
Nói cách khác, thật sự có một người đàn ông không biết xấu hổ âm thầm dạy Bách Nguyệt gọi mình là chồng, mà người nhà cô toàn không biết chuyện này.
Phì
Hạ Nghị phỉ nhổ, đều là đàn ông, dù sao có thích ai thì mới nói ra, còn là đích thân mình đứng ra, giở trò tiểu nhân ai mà phát hiện ra chứ?
Thật là vô nhân tính.
Cha mẹ Hạ Nghị vô cùng ân ái, cha lại là người chính trực, từng tham gia quân ngũ, ông đã dạy dỗ Hạ Nghị rõ ràng phải trái, hơn nữa còn dạy rất khá.
Thật sự không dạy được thì phạt quỳ trước bài vị tổ tiên.
Thật lòng Hạ Nghị cảm thấy việc này rất là buồn nôn, lập tức xoay người cầm lấy người bạn đồng hành aka đòn gánh, rời xa nơi này, tìm một chỗ khác yên tĩnh hơn để ngủ.
Hạ Nghị tìm một gốc cây khác, ngồi dựa vào thân cây, hai tay gối đầu, chuẩn bị ngủ bù.
Bỗng nhiên trước mắt giống như có bóng đen che khuất, anh mở mắt ra, thì thấy Bách Nguyệt đang quỳ gối, đầu dí sát vào mặt mình, mỉm cười nhìn anh.
Hôm nay cô không tết tóc, mà thả tung mái tóc dài mềm mại của mình, có vài lọn tóc tuột xuống cầu vai, cọ vào khóe mắt Hạ Nghị.
Bách Nguyệt rốt cuộc có thể nhìn ngắm Hạ Nghị ở khoảng cách gần nhất, thấy người ta mở trừng hai mắt bừng tỉnh, thì lại ngồi nghiêm chỉnh.
Cô mở thứ được bọc trong mảnh vải đặt bên cạnh ra, đây chính là thứ tối hôm qua cô thuận tay lấy từ nhà họ Bách về. Đó là hai cái đùi gà hầm rất to, theo đạo lý mà nói, gà trong nhà đều phải để cho mẹ nuôi hầm canh bồi bổ.
Bách Nguyệt nuôi một con gà ở sau núi, lúc còn non suýt bị bệnh chết, may mà được Bách Nguyệt cẩn thận nuôi sống, nuôi lớn đến khoảng hơn một cân thì bị cha nuôi phát hiện, bắt ép cô mang về nhà nuôi.
Ông ta còn sai Bách Nguyệt phải nuôi béo nó, về sau giết gà bồi bổ cho mẹ nuôi đang mang thai.
Sau khi Bách Nguyệt bị đuổi ra khỏi nhà, vốn muốn mang theo gà cùng đi, nhưng cha mẹ nuôi nhất quyết không đồng ý, nói Bách Nguyệt là con nuôi của nhà họ, bất kể là thứ gì đều thuộc về cha mẹ.
Nhưng mà lại muốn tìm chồng cho cô, nói cô gả thì phải gả, nếu là ở thời cổ đại, ví dụ như Bách Nguyệt không nghe lời, vậy thì họ cũng có thể đánh chết cô.
Cha mẹ nuôi còn trách ngược Bách Nguyệt được hưởng phúc mà không biết sướng.
Khi đó con gà đành để lại nhà họ Bách, tối hôm qua khi bỏ chạy tranh thủ bớt thời giờ bắt gà, xách cánh mang về nhà tranh.