⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu như chăm sóc tốt hơn, e là lại không thiếu thằng nhóc tranh nhau vỡ đầụ
Cũng không biết là ai truyền ra mấy lời vô căn cứ này.
Ông mai nói vài câu, anh thanh niên vóc dáng nhỏ con lại chỉ trích ông ta vì kiếm tiền mà nói hươu nói vượn, giới thiệu một kẻ vừa ngốc vừa xấu cho mình, chính là không có ý tốt.
“Mặt mũi thì xấu xí, có cho không cháu cũng không cần, chú làm mai cho cháu người khác đi. Mấy ngày nữa cháu qua bên đó đào đập chứa nước, khẳng định có thể nhìn thấy Bách Nguyệt, đến lúc đó có chú nói cái gì cũng không có tác dụng ”
Ông mai làm sao còn dám nói tiếp, ngoài miệng thì kêu được rồi, nhưng trong lòng thầm nghĩ sau đó gặp được thì đừng có mà hối hận.
Tối hôm qua Bách Nguyệt cũng không tính gây chuyện, lão Bách tức giận đến cả đêm không ngủ, lại không biết nên trút giận lên đầu cô thế nào.
Bách Nguyệt lấy chồng ở đâu ra?
Chỉ coi là người này bị điên, vớ lấy dây mây muốn đánh cô, lại không dám mắng, sợ hãi tiếng cãi nhau truyền đi thành chê cười.
Bách Nguyệt không biết xấu hổ, nhưng sáu đứa con gái nhà mình còn cần thể diện.
Chị cả còn trẻ nhưng đã biết dan díu với người đàn ông khác, không biết ngại mà gọi người ta bằng chồng, vậy thì sẽ khiến cho người khác nghĩ thế nào?
Tục ngữ có câu con sâu làm rầu nồi canh.
Thành thật ngẫm lại, nếu mình làm mai cho con trai, nhưng mà chị gái của đối tượng xem mắt âm thầm qua lại với người ta, chắc chắn ông ta cũng lo lắng cô em gái kia liệu cũng có cái tính không biết xấu hổ kia không.
Bách Nguyệt vừa rồi ngồi ngoan hơn một giờ, lúc này lại chạy trốn nhanh hơn thỏ.
Lão Bách càng thêm tức giận.
Người cần rời khỏi đáng ra nên sớm rời khỏi, đợi chính mình và ông mai thu tiền xong, lại âm thầm đưa qua đó gạo nấu thành cơm, thần không biết quỷ không hay có phải tốt không
Cố tình Bách Nguyệt lại ngồi đây chờ.
Bây giờ làm cho mọi việc đổ bể, lại còn nhăn nhở bỏ chạy.
Quả thực giống như là cố ý
Mọi chuyện xảy ra trong đêm nay, khiến cho một số người mất ngủ, duy chỉ mình Bách Nguyệt là làm một giấc đến sáng.
Sớm tinh mơ cô đã đến đập chứa nước ngồi xổm chờ người.
Hôm nay Hạ Nghị tới sớm, nhưng không bắt đầu làm việc ngay mà dựa lưng vào gốc cây gật gù, anh chán ở nhà nghe người thân dông dài, bèn ra ngoài cho yên thân.
Nhưng anh định bụng sáng mai sẽ đổi chỗ khác ngủ bù.
Bởi vì giờ phút này, ngay bên cạnh anh có mấy cô gái trẻ tuổi đang ríu rít, miệng thì kêu tình bạn bè đồng chí, trên thực tế lại nghĩ chuyện trai gái.
Em gái nuôi của Bách Nguyệt cũng ở đây, tuy cô ta nhỏ tuổi hơn Bách Nguyệt, nhưng khung xương lớn cộng thêm được nuôi ăn uống đầy đủ, dáng người hơi mập mạp, tóc buộc đuôi ngựa, đang hăng hái tám chuyện với mọi người.
Hạ Nghị vốn dĩ không muốn nghe, nhưng cô ta lại nhắc đến đến Bách Nguyệt.
Tối hôm qua Hạ Nghị nằm trằn trọc trên giường vẫn luôn cảm thấy cô gái ngốc nghếch cho mình mẩu bánh thừa kia có chút quen quen, nhưng không ngờ rằng cô gái lần trước mình từng cứu chính là Bách Nguyệt.
Tuy rằng lúc ấy không thấy rõ mặt, nhưng bây giờ nhớ lại, bất kể là thân hình, tư thế đi đường, giọng nói, hay ngữ điệu… đều giống nhau như đúc.
Không nghĩ tới lại là kẻ ngốc.
Em hai mở miệng nói “Các cô biết không, tối hôm qua cha tôi tìm người làm mai cho Bách Nguyệt, kết quả chính cô ta nói mình đã có chồng.”
Mọi người cười ầm lên, hô lớn nói Bách Nguyệt không biết xấu hổ.
Cô là một kẻ ngốc nơi nào có chồng chứ? Cơ bản chưa từng thấy cũng không nghe nói.
⬅ Trước Tiếp ➡