⬅ Trước Tiếp ➡
Bá Ngọc Kha cảm thấy kì lạ: Là ảo giác à?
Thiên thần Kha có tâm hồn lương thiện lắc đầu, bảo: Hai người này là hai đứa trẻ mới lớn, còn rủ ngươi chơi game cùng, chẳng qua là anh em tốt cùng nhau đánh phó bản, sao có thể có ý nghĩ xấu xa với ngươi cho được?
Ác ma Kha tàn ác có thái độ hoài nghi, nói: Tấn Hồng Ngọc kia cũng dạng chó hình người đó thôi, mấy chuyện hắn ta làm là chuyện con người có thể làm sao? Biết cái gì gọi là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã chưa, con người thường sống theo bầy đàn, Tấn Hồng Ngọc cặn bã như vậy thì bạn bè cũng hắn ta có thể là người tốt được sao? Hai con chó này mà không có suy nghĩ bậy bạ thì ta vặn cổ ta cho ngươi luôn!
Trong lúc cậu mãi do dự thì người anh Bách Lý Xuân Khang đẩy đẩy em trai của mình, sau đó ngồi xuống sau lưng Bá Ngọc Kha, đôi chân dài kẹp lấy trạch nam, ngón tay nhanh nhẹn kéo áo sơ mi được nhét trong quần ra, đυ.ng chạm bên trong quần áo của cậu một cách lộ liễu!
Thiên thần Kha và ác ma Kha: lại một tên gay!
Cơ thể của Bá Ngọc Kha cứng đờ, cậu cố gắng giãy giụa để phản kháng, cặp song sinh lén lút liếc nhìn nhau, bắt đầu vây quanh cơ thể của trạch nam. Hai tay người anh Bách Lý Xuân Khang véo đầu ngực có chút thịt của Bá Ngọc Kha. Thỉnh thoảng lại dùng ngón trỏ và ngón cái nhéo và chơi đùa với đầṳ ѵú còn chưa xẹp xuống.
"Không, không nên, đừng như thế ưm—"
Một sự khác lạ truyền đến từ ngực của cậu khiến Bách Lý Xuân Kiện ngồi trước mặt đè tay cậu xuống, khiến cho trạch nam không có cách nào ngăn cản người anh đang sờ mó lung tung. Điều khiến Bá Ngọc Kha trở nên sợ hãi đó chính là, đầṳ ѵú vốn dĩ không nên có cảm giác, lại bị người anh trêu chọc nảy sinh một kɧoáı ©ảʍ hết sức rõ ràng, ý nghĩ muốn Xuân Khang dừng lại biến thành muốn hắn vuốt ve nhiều thêm.
"Không được, đừng ở chỗ này…A…—"
Cuối cùng trạch nam mới nhận ra rằng bọn họ vẫn đang ở phòng khách, trước mặt ba người vẫn còn Đồng Tiếu Thần. Mặt khác có còn bốn người khác đang ở trên phòng, nếu họ đi xuống lầu, không cần bước vào lầu một chỉ cần đứng ở trong góc cầu thang vẫn có thể thấy chuyện gì đang diễn ra ở phòng khách.
Mà rèm cửa trong phòng khách vẫn mở, nếu có người tò mò nhìn vào trong biệt thự vẫn có thể nhìn thấy một người đàn ông là cậu bị lột đồ, bị người ta sờ ngực.
Bá Ngọc Kha thút thít, cảm giác thoải mái cùng sung sướиɠ khiến cậu tham lam muốn thêm, nhưng làm chuyện này ở nơi công cộng khiến cậu cảm thấy xấu hổ, nó lấn át du͙© vọиɠ, cậu hơi ngước đầu, nhỏ giọng cầu xin hắn đừng làm vậy nữa.
Người em che gần hết tầm nhìn của cậu, cười toe toét, cúi người hôn lên giọt nước mắt sợ hãi của trạch nam, cười hỏi:
"Vì ở trong phòng khách nên anh mới nhạy cảm vậy sao? Bị người khác nhìn
thấy mới sướиɠ à? Tôi thấy núʍ ѵú của anh đều dựng lên cả này, bên dưới
là gì vậy? Miệng nhỏ phía dưới đang chảy nước đó à?"
Bách Lý Xuân Kiện dùng giọng khàn khàn trêu chọc cậu, đôi môi của gã đi từ khóe mắt đến bên tai cậu thầm thì, ngậm lấy cái tai ửng đỏ của đối phương, cắn vào vành tai đang run rẩy bằng răng nanh sắc nhọn, sau đó nhẹ nhàng cắи ʍút̼ vành tai.
"Không, không phải, tôi không muốn mà…Ha…a…—"
Cảm giác kì quái khi đầu ngực của cậu bị chơi đùa cùng nụ hôn nóng bỏng của người đàn ông hòa quyện lại và bao bọc lấy trạch nam đang cố gắng nói nhưng không thành lời. Vậy mà eo lại chuyển động, bộ ngực chủ động để vào tay của người anh, bị Xuân Kiện cắn lỗ tai cũng không né tránh, đôi mắt ngoại trừ sương mù bao quanh thì còn có khao khát đến tột độ.
Cặp song sinh tâm linh tương thông, nhận ra cậu đang chìm đắm trong du͙© vọиɠ, sắc mặt họ tối dần đi.
⬅ Trước Tiếp ➡