Điềm đó thậm chí còn đáng sợ khi mà kɧoáı ©ảʍ đi kèm với nó.
Quá nhiều.
Quá đầy.
Kí©ɧ ŧɧí©ɧ không ngừng truyền từ xương cụt đến toàn thân, tê liệt từng sợi dây thần kinh chạy qua, ngay cả đại não cũng choáng váng, tựa như cơ thể không còn là của mình, ngoài kɧoáı ©ảʍ ra thì không còn cảm giác gì.
Mãi cho đến khi câhj mất đi ý thức, người đàn ông mới gầm gừ một tiếng nhỏ, bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ tanh nồng vào trong thành ruột còn trinh của trạch nam…
Vừa mất trinh vừa bị người đàn ông làm cả một đêm, tình trạng của Bá Ngọc Kha hôm sau rất tệ.
Lúc cậu đang làm đồ ăn xém chút nữa đã té xỉu.
Người đàn ông tốt bụng Ngôn Ôn Luân nói với cậu rằng đừng ép buộc bản thân, hãy trở về nghỉ ngơi trước, để cơ thể có thể nghỉ ngơi cho đến khi đỡ hơn. Mặc dù anh ấy không hỏi Bá Ngọc Kha tại sao cậu lại bị như vậy, nhưng trạch nam lại có một cảm giác, cảm giác rằng Ngôn Ôn Luân vốn dĩ đã biết hết tất cả.
Cảm giác xấu hổ khiến cho Bá Ngọc Kha lựa chọn cách né tránh.
Người cậu muốn né nhất là Tấn Hồng Ngọc. Thế nhưng tên khốn ấy lại cầm chìa khóa phòng của cậu, ra vào không chút vấn đề gì, ngoài miệng thì bảo muốn giúp Bá Ngọc Kba bôi thuốc nhưng lại ngang ngược mà lột sạch đồ của cậu, nâng cặp chân dài của cậu lên rồi đem thuốc mỡ lành lạnh bôi lên cửa huyệt hơi sưng. Vì chứng sợ xã hội khiên cậu muốn kháng cự nhưng cơ thể yếu ớt chẳng thể làm được gì, bởi vì tự ti và hoảng sợ, có lúc cậu đã nhỏ giọng bật khóc.
Bộ dạng yếu đuối ấy khi bị ép buộc cũng không dám tức giận hết lần này đến lần khác khiến cho du͙© vọиɠ muốn hành hạ của người đàn ông tăng vọt.
"Ngón tay ngắn quá, để tôi dùng thứ khác bôi thuốc cho cậu."
Người đàn ông nói xong như bị mất trí, lấy công cụ phạm tội của ngày hôm qua ra, bôi một lớp thuốc mỡ dày, mặc kệ Bá Ngọc Kha có chịu nổi hay không, nhất quyết đè cậu ra làm thêm mấy tiếng nữa.
Khi người đàn ông dừng lại, trạch nam gần như không còn thở.
Khi đó Tấn Hồng Ngọc mới nhận ra tội lỗi to lớn của anh và ngoan ngoãn giúp cậu lau người rồi bôi thuốc, ngày hôm sau cũng không đến quấy rầy cậu nữa.
Khi cậu thở phào nhẹ nhõm, trong lòng anh lại dâng lên một cảm giác khó hiểu.
Mặc dù sau khi làʍ t̠ìиɦ rất mệt mỏi nhưng kɧoáı ©ảʍ trong lúc đang làm nó thực sự…
Rất sướиɠ.
Cậu đơn giản cho rằng trong số bảy người đàn ông trong biệt thự này, chỉ có Tấn Hồng Ngọc là có xu hướng tính dục khác với mọi người, cậu cũng cho rằng đầu đối phương có vấn đề khi để ý một trạch nam vô dụng như cậu. Một hoặc hai buổi làʍ t̠ìиɦ nhẹ nhàng nhưng mệt mỏi đã giúp cậu thoát khỏi đời trai tân của mình, cậu cảm thấy...
Cuộc sống này vậy là trọn vẹn.
Bo Yuke đã thuyết phục bản thân theo cách này và kiềm chế cơ thể bồn chồn của mình.
Kết thân mấy ngày, cậu dần quen thuộc với bảy vị công tử được trời sủng ái. Những đứa trẻ đôi khi sẽ gọi cậu đến cùng khi họ tụ tập chơi game.
Cũng là buổi tối hôm đó.
Cặp song sinh và Đồng Tiếu Thần chơi trò chơi chiến đấu nhiều người, ba người thiếu một, thế nên bọn họ gọi Bá Ngọc Kha từ phòng xuống.
Bá Ngọc Kha lại là một người chơi kém nhưng rất thích chơi.
Tuy chơi dở nhưng cậu lại có tâm thế kiểu như "Càng đánh càng hăng, lúc thắng lúc thua."
Cho dù bị ba người kia cười nhạo vì kỹ thuật thấp, cậu cũng chỉ hơi đỏ mặt, không có ý định đặt tay cầm xuống và rời đi. Cuối cùng cặp song sinh không thể nhìn được nữa, ngồi xuống bên cạnh Bá Ngọc Kha, cùng dạy cậu cách chơi. Thế nên cục diện từ hai đánh hai thành ba đánh một.
Hai cơ thể cùng giới nóng hầm hập dán chặt lấy người Bá Ngọc Kha.
Cậu hơi mất tự nhiên dịch ra một chút thì lại bị cặp song sinh kẹp chặt hơn. Hơn nữa không biết có phải là ảo giác của cậu hay không nhưng cậu có cảm giác, cảm thấy người anh Bách Lý Xuân Khang đang vuốt ve tấm lưng của cậu, thậm chí còn vén áo lên để chạm vào bên trong, còn người em đang nắm tay chỉ cậu thì cũng cọ ngón út vào tay cậu, cố ý phà hơi nóng lên vành tai Bá Ngọc Kha.