Chương 10
huyệt.
Kết quả, thật nhiều nước, xem qua huyệt đạo, viên đậu bị cậu cọ sát đến mức không thể sưng hơn được nữa.
"A " Diêu Dao bị đầu ngón tay cậu chạm vào làm cho đạt đến cao trào, đầu ngón tay cấu vào cánh tay cậụ "Mang bao ở đầu giường vào đi " Diêu Dao thở hổn hển, chỉ ngón tay vào chiếc tủ đầu giường, bộ dáng uể oải nằm trên giường.
Nhũ hoa dựng đứng giữa không trung vẫn còn lấp lánh ánh nước bọt của Hoắc Không Hiệp, giữa hai chân là chất dịch trăng trắng.
Thảm cỏ đen nhánh của cậu cũng bị vấy dâm dịch của cô, thật dâm mĩ.
Hoắc Không Hiệp vươn tay, lấy ra một bộ.
Hoắc Không Hiệp là lần đầu tiên gặp, cậu nhìn kĩ một lượt trước khi mặc vào.
Thử cố nhét vào vài lần, nhưng vẫn bị tuột ra ngoài.
Huyệt đạo Diêu Dao quá nhỏ, cậu lại sợ làm cô bị thương, vì vậy không dám dùng sức đi vào.
Diêu Dao nằm trên giường khóc không ra nước mắt.
Cái này không phải là cô tìm một trai bao mà là gặp phải một tiểu tổ tông rồi Diêu Dao đành tự mình cầm lấy vật nóng bỏng kia, giữ dương vật nóng bỏng của cậu, đặt vào cửa huyệt của mình.
Nhìn vẻ mặt do dự của Hoắc Không Hiệp, Diêu Dao dùng hai chân quấn quanh eo cậu, môi đỏ mọng phun ra hai chữ "Làm đi " Hoắc Không Hiệp gạt bỏ lo lắng, trực tiếp đi vào.
"A " Tiểu huyệt vang lên một tiếng, cậu trực tiếp đâm đến điểm sâu nhất, Hoắc Không Hiệp thoải mái thở dài, hóa ra hương vị của cô lại thật tuyệt vời, vách thịt gắt gao quấn chặt, ấm áp mà lại ướt át.
Giống như vô số cái miệng nhỏ muốn hút ra tinh dịch cậu, Hoắc Không Hiệp nhịn không được, bắt đầu mạnh mẽ cắm vào.
"Cậu đừng...
cậu đừng...ừ...
sâu như vậy..." Cô bị húc đến nỗi lời nói ra cũng không lưu loát, hai chân quấn quanh eo để không bị húc văng.
Hoắc Không Hiệp chưa biết bất kỳ kỹ thuật nào, cậu chỉ biết cậy mạnh mà cắm rút không ngừng.
Nhanh hơn, lại sâu hơn.
Diêu Dao vừa mới trải qua một cao trào, không thể chịu được một những cú thúc như vậy, tiếng kêu cũng ngày càng lớn, càng trở nên mị hoặc, cô cảm thấy mình lại sắp đạt cao trào lần nữa.
"Quá...
quá...
sâụ..
a...
Không Hiệp " Côn thịt đột nhiên hung hăng chà xát chỗ thịt mềm mại kia của cô.
Diêu Dao vốn không phòng bị, lại lần nữa đạt cực khoái.
Hoắc Không Hiệp bị cô siết chặt bất ngờ bắn ra.
Cách lớp áo mưa, Diêu Dao có thể cảm nhận được nhiệt độ tinh dịch của cậu, nóng đến nổi khiến cô không thể ngừng run rẩy.
Hoắc Không Hiệp chỉ cảm thấy cái miệng nhỏ bên dưới của cô đang mút lấy cậu, côn thịt vừa mới mềm ra lập tức có dấu hiệu cứng trở lại trong hang nhỏ của cô.
"Cậu sao thế?" Diêu Dao không thể tin được nhìn cậu, thấy cậu đưa tay lấy ra một cái bao khác trên tủ, lúc cậu rút ra khỏi cơ thể cô còn phát ra âm thanh dâm mĩ, như thể cậu chưa muốn rời đi, nhanh chóng xé bao, mang vào cái thứ hai, đâm vào hang nhỏ ấm áp của cô lần nữa.
Qua một lần trải nghiệm, Hoắc Không Hiệp không còn giống lần đầu tiên chỉ biết cậy mạnh, nhưng vẫn mê đắm cao trào trong huyệt thịt bé nhỏ.
Thời điểm cậu rời khỏi, tiểu huyệt dường như còn muốn giữ cậu lại, không cho cậu ra ngoài.
Hoắc Không Hiệp chậm rãi chen vào một lần nữa.
Hoắc Không Hiệp nhìn chằm chằm vào đôi mắt mộng mị của Diêu Dao, lại