Nam Sinh Táo Bạo
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

nhìn cặp thỏ trước ngực cô không ngừng lắc lư, xóc nảy theo luật động của cậu, Hoắc Không Hiệp cúi xuống, ngậm lấy một quả anh đào.
"Cậu nhanh lên một chút A " Diêu Dao không chịu nổi dày vò như vậy, thúc giục cậu động nhanh hơn, nhưng khi Hoắc Hiệp Không đâm vào, nghiền nát huyệt hoa mềm mịn, Diêu Dao rốt cục chịu không nổi, khóc thành tiếng.
"Cầu cậu, mau một chút...
ừ...
a " Hoắc Không Hiệp nghe thấy cô cầu xin tha thứ liền bắt đầu mạnh mẽ cắm vào, trong tay bóp lấy bầu ngực của cô, làm Diêu Dao vừa đau đớn lại sảng khoái.
Diêu Dao lại lần nữa đạt đến đỉnh điểm, động nhỏ không ngừng bị cậu đâm vào rút ra tạo thành bọt trắng.
Nhưng Hoắc Không Hiệp dường như không có ý dừng lại, như thể cậu không biết mệt mỏi.
Cho đến khi Diêu Dao dần mất đi ý thức, Hoắc Không Hiệp vẫn chưa bắn lần thứ hai.
Trước khi ngất xỉu, Diêu Dao một thoáng đã nghĩ, cái này không phải là cô chơi cậu, mà là cậu chơi cô nha Mặc dù Diêu Dao đã ngất, tiểu huyệt của cô vẫn chặt chẽ cắn mút, sợ rằng Hoắc Không Hiệp đã không thể tự kiềm chế, sau mấy chục lần mạnh mẽ đâm vào, cuối cùng cậu cũng bắn vào nơi sâu nhất của cô.
Miệng nhỏ nhanh chóng co thắt, Diêu Dao run rẩy, cũng không tỉnh dậy.
Hoắc Không Hiệp thở hổn hển, nhìn chằm chằm Diêu Dao đang bất tỉnh.
Cậu có vẻ mất khống chế, khiến Diêu Dao ngất xỉụ Cô sẽ tức giận chứ?
Hoắc Không Hiệp không biết, trước tiên cậu đi vào phòng tắm vệ sinh qua một chút, sau đó lại tìm một chiếc khăn sạch với một ít nước nóng, đi vào phòng ngủ lau cho Diêu Dao.
Có vẻ như cậu thực sự mất kiểm soát.
Ngực cô có vài vết ngón tay đỏ thẫm.
Tiểu huyệt bị khinh bạc quá mức biến thành màu đỏ thẫm, miệng động không thể khép lại như bình thường, vẫn đang chảy ra dâm dịch.
Hoắc Không Hiệp lau người cho cô, ga giường đều dính dấu vết hoan ái ban nãy.
Hoắc Không Hiệp ôm lấy Diêu Dao đi phòng dành cho khách ngủ.
Diêu Dao vẫn đang ngủ say, nhiệt độ cơ thể của cậu rất cao, Diêu Dao tiếp xúc với thứ ấm áp như vậy liền muốn tới gần thêm một chút.
Hai người toàn thân trần trụi cứ thế gắt gao ôm nhaụ Hoắc Không Hiệp đắp chăn cho cô, nhìn khuôn mặt đang ngủ của Diêu Dao, tâm tình phức tạp.
Hai người đã làm chuyện thân mật nhất, nhưng thực tế, cả hai chẳng biết gì về nhau, ngoại trừ cái tên.
Hoắc Không Hiệp không biết, qua đêm nay, cuộc đời cậu đã xảy ra một biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Mà tất cả điều này là vì cậu đã gặp Diêu Dao chứ không phải một ai khác.
Hoắc Không Hiệp luôn dậy sớm và thường đến thư viện để đọc sách vào buổi sáng sau khi chạy bộ, sau đó ăn sáng và bắt đầu một ngày học tập.
Thói quen của cậu và Diêu Dao khác nhau một trời một vực.
Công việc bận rộn và những cuộc xã giao khiến cô thường ngủ rất muộn.
Cô còn quá trẻ.
Nếu không phải lời nói có quyền lực của chú cô trong ban giám đốc, làm sao cô có thể an ổn ngồi trên chiếc ghế giám đốc kia được, có lẽ vì những lời đồn thổi kia mà bị ban quản trị đuổi ra khỏi ban giám đốc rồi cũng nên.
Diêu Dao hiểu rõ đạo lý này, vì vậy cô phải làm việc chăm chỉ 12 phần năng lực mỗi ngày, mỗi một giây phút đều phải sẵn sàng đối phó với bất cứ điều gì có thể xảy ra.


⬅ Trước Tiếp ➡