"Ưm…Cố Thời Trạch, cậu muốn sao?"
Thanh âm của Giang Nhiễm vừa nhỏ vừa mềm, mê hoặc không nói nên lời.
L n nhỏ hồng hào non nớt của cậu đói khát đến mức chảy ra không ít nước dâm óng ánh, âm đa͙o dính chặt lấy côn thịt cương cứng của Cố Thời Trạch, phủ lên cán thịt một lớp nước bóng loáng.
Gương mặt Giang Nhiễm đỏ bừng, không chớp mắt nhìn chằm chằm Cố Thời Trạch. Ánh nhìn rơi vào bịt mắt màu đen, chờ đợi câu trả lời của cậu ấy.
Nhưng hồi lâu cũng không có ai đáp lại. Cố Thời Trạch mím môi mỏng, lại trở về vẻ mặt lãnh đạm.
Nếu không phải gậy thịt dưới háng của cậu ấy đã thẳng tắp, Giang Nhiễm thật sự đã bị bộ dạng cấm dục này lừa.
Giang Nhiễm tɾong lúc nhất thời vừa khó chịu vừa tủi thân, không khỏi hung tợn nói "Tớ mặc kệ, tớ muốn Cậu không cho cũng phải cho."
Nói rồi cậu liền cúi đầu nhìn vị trí của côn thịt, nâng mông muốn ngồi xuống, tư thế trông dữ tợn như muốn đơn phươռg cưỡng hiếp Cố Thời Trạch hoàn toàn.
Đáng tiếc đây là lần đầu tiên của cậu, kinh nghiệm gì cũng không có. Hai tay gắt gao ôm lấy cổ Cố Thời Trạch, trên làn da trắng nõn phủ một tầng mồ hôi mỏng, làm cho làn da đang dính lấy nhau của hai người đều ẩm ướt.
Cái mông mẩy thịt của Giang Nhiễm cũng không nghe lệnh cậu, rõ ràng não đã báo vị trí của côn thịt rồi, nhưng khi cậu thực sự ngồi lên thì lại không chuẩn, căn bản là chọc không vào.
Thân dưới của Cố Thời Trạch cứng đến phát đau, cậu ấy cố nhịn cơn xúc động, nhưng tứ chi đều bị trói. Hiện tại cậu ấy chỉ thấy cái l n này thật ngu ngốc, lại ướt ướt trơn trơn, cứ chốc chốc lại cọ cọ quყ đầu của mình, nhưng lại không chịu ăn vào.
Cố Thời Trạch không khỏi thở dài tɾong lòng, hy vọng tên ngốc này khờ thật. Nếu là đang giả vờ, thì kĩ năng diễn xuấtcao tay đấy.
Nhưng có một cái l n múp chảy đầy nước như lũ lụt thế, thực sự là thiên phú dị bẩm.
"Sao mà khóc?" Cố Thời Trạch cau mày, đây cái tính tình công chúa gì đây, lần nào cũng khóc.
Rõ ràng là con trai, nhưng lại vô cùng yếu ớt.
"Phiền quá, vào không được.” Giang Nhiễm cũng cảm thấy mình thật ra vẻ, nhưng cậu cũng không nhịn được, nước mắt tự động tích tụ ở khóe mắt, giọng nói vô thức nghẹn ngào.
Cậu không biết rằng những lời nói thẳng thừng của mình lại khiến Cố Thời Trạch đỏ mặt, côn thịt̠ dưới háng của cậu ấy ngay lập tức to lên vài phần.
"A. . . Tại sao lại lớn hơn rồi?" Giọng điệu Giang Nhiễm đầy vẻ oán trách không che giấu, cậu vội muốn chết. Côn thịt của cậu ấy đã to lại còn thô, nghĩ đến việc nhét nó vào ¢hắc chắn sẽ rấtđau, cậu cân nhắc tɾong lòng thật lâụ