⬅ Trước Tiếp ➡
Bây giờ cái này lại lớn hơn Cậu lập tức căng thẳng như đang đánh trận vậy.
Nhưng cậu thí¢h Cố Thời Trạch như thế. Lần này bắt cóc cậu ấy, không chiếm được tâm thì cũng muốn chiếm được người.
Để cậu ấy về sau sẽ không bao giờ quên mình, những suy nghĩ nhỏ bé của Giang Nhiễm dần dần trở nên tích cực, cậu nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng của mình.
Cậu duỗi ra ngón tay như ngọc nắm lấy côn thịt to lớn, dùng lòng bàn tay mềm mại chạm vào quყ đầu, khiến Cố Thời Trạch thở hổn hển vài tiếng.
Ngực phập phồng tức tối, làm đôi vú của Giang Nhiễm cũng đung đưa theo.
“Cố Thời Trạch, đừng nhúc nhích.” Cậu nhẹ giọng ra lệnh, vốn tưởng rằng giọng nói của mình rấtnghiêm túc, nhưng trên thực tế lại đáng yêu khiến lòng người tan chảy.
Giống như một con chim sơn ca nhỏ vừa mọc ra đôi cánh xinh đẹp, ở trước mặt chủ nhân ríu ra ríu rít, ầm ĩ không ngừng.
Một tay cầm gậy thịt nóng hổi,
một tay treo lên cổ Cố Thời Trạch để đảm bảo không bị trượt xuống, Giang Nhiễm tiếp tục nhấc mông lên, hai mắt cố gắng nhìn bên dưới, nhìn l n nhỏ đang chậm rãi ngồi xuống.
Cuối cùng cậu cũng tìm đúng chỗ, âm đa͙o mềm mại nóng bỏng áp lên quყ đầu to lớn. Giang Nhiễm có chút căng thẳng, vô thức nuốt nuốt nước miếng.
“Sợ hả?” Một câu của Cố Thời Trạch nói toạc ra nỗi sợ hãi của Giang Nhiễm, thanh âm cậu ấy có chút trầm thấp, nhưng lại tɾong trẻo, rấtêm tai.
Giang Nhiễm ngày thường rấtthí¢h nghe, nhất là khi nhìn thấy Cố Thời Trạch phát biểu trên sân khấu, cậu thì trốn bên dưới trồng cây si.
Nhưng lúc này không biết tại sao lại muốn làm ngược lại, cậu lập tức lớn tiếng phản bác “Tại sao tớ phải sợ? Tớ, tớ rấtcó kinh nghiệm đấy, cậu cứ hưởng thụ đi."
“Về sau, về sau đừng hận tớ là được” Cậu thấp giọng nói câu thứ hai, chỉ nghĩ sau này Cố Thời Trạch nhất định hận mình. Cậu trói Cố Thời Trạch rồi cưỡng hiếp cậu ấy, cậu ấy làm sao có thể không hận, Giang Nhiễm nghĩ không ra lý do.
Giang Nhiễm hít một hơi thật sâu, lòng bàn tay căng thẳng đến mức đổ mồ hôi, cậu tùy ý bôi lên cổ Cố Thời Trạch, bắt đầu dũng cảm thách đâύ.
Bởi vì quá khẩn trương, Giang Nhiễm hoàn toàn không để ý đến nụ cười trên khóe miệng của Cố Thời Trạch. Nếu nhìn thấy, ¢hắc chắn cậu sẽ vui mừng thật lâụ Nhưng thật đáng tiếc, bây giờ toàn bộ sự tập trung của cậu đều dồn xuống dưới.
L n non hồng hào mềm mại mấp máy, vừa hôn quყ đầu rồi đột nhiên co rụt lại, nuốt thứ kia vào từng chút một.
Giang Nhiễm xoa nắn âm hộ của chính mình, để cho l n non chảy ra càng nhiều nước dâm làm bôi trơn. Quყ đầu chuẩn bị đi vào, Giang Nhiễm chỉ nhắm mắt lại, lòng hạ quyết tâm, đột nhiên ngồi xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡