⬅ Trước Tiếp ➡
Đang lúc bọn họ định phát huy sức tưởng tượng của mình thì trong tầm mắt xuất hiện một nữ sinh nhỏ nhắn xinh xắn với mái tóc ngắn, trên người là chiếc áo màu trắng cùng chân váy xoè. Nữ sinh bước vào lớp, cuối cùng ngồi xuống trước bàn mà Trường Giang vừa kê.
Lớp số 31 có học sinh mới, hơn nữa còn là một nữ sinh cực kỳ xinh đẹp —ban khoa học tự nhiên lại có thêm một hoa khôi!
Trong đầu mọi người tự động đưa ra kết luận này, ai nấy đều nhẹ nhàng xoay đầu nhìn không chớp mắt vào Hồng Loan. Một lúc lâu sau, phòng học mới khôi phục vẻ ồn ào ban đầu, mọi người lại bắt đầu chụm đầu ghé tai trò chuyện rôm rả.
Hồng Loan có thể cảm nhận được rõ ràng bầu không khí khác thường và ánh mắt tò mò của mọi người trong lớp, cô mím chặt môi, ép chính mình không để ý đến xung quanh.
Vì chưa được phát sách mới, Hồng Loan lấy sách giáo khoa lớp 11 từ trong cặp sách ra xem. Bỗng nhiên phía sau lưng cô bị một đồ vật gì đó chọc vào, Hồng Loan hơi nghiêng người, ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía sau.
“Này, cậu vừa mới chuyển đến hả? Tớ tên là Tuấn, cậu tên gì?”
Giọng nói của Tuấn mềm mại dễ nghe, khuôn mặt mang theo ý cười thân thiện.
Đây là người đầu tiên chủ động nói chuyện với mình nên Hồng Loan cũng đáp lại bằng một nụ cười: “Tớ tên là Hồng Loan, tớ từ thành phố Ninh chuyển tới đây.”
Bạn học mới có làn da rất trắng, khuôn mặt tròn tròn với đôi mắt hoa đào xinh đẹp, lúc cười rộ lên trông vừa đáng yêu vừa quyến rũ. Những điều này giúp tăng thêm độ thiện cảm về Hồng Loan trong lòng Tuấn, nụ cười trên khoé môi cô cũng sâu hơn, “Hồng Loan — tên cậu rất êm tai, người cũng đẹp, khuôn mặt lại càng đáng yêu.”
Tuấn khen thẳng thắn như vậy khiến Hồng Loan nhất thời không biết nói gì, cô ngượng ngùng cười cười: “Cậu cũng rất xinh, tên cũng dễ nghe.”
“Miệng cậu cũng ngọt lắm.” Tuấn cười đến nỗi hai mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
“Lúc trước cậu ngồi bàn đầu phải không? Ngại quá, tớ chiếm mất chỗ của cậu.”
“Không sao, tớ vốn dĩ không muốn ngồi bàn đầu. Rõ ràng tớ không hề thấp, vậy mà thầy giáo lại bắt tớ ngồi đầu… Nhưng có lẽ do lớp khoa học tự nhiên ít nữ sinh, cho nên thầy giáo đều sắp xếp cho mấy đứa con gái bọn mình ngồi phía trước.”
Hồng Loan nhìn xung quanh một vòng rồi gật đầu nói: “Ừm, tớ thấy lớp mình như này vẫn thuộc dạng nhiều nữ sinh đó. Nữ sinh trong lớp cũ của tớ chỉ đếm trên đầu ngón tay.”
“Có lớp bọn mình là nhiều thôi, còn các lớp khác thì rất ít.”
Hai người trò chuyện được một lúc thì thầy chủ nhiệm bước vào lớp lần thứ hai, ông ra hiệu cho cả lớp trật tự rồi bảo Hồng Loan đi lên tự giới thiệu bản thân.
Haizzz…vẫn không thể chạy thoát thông lệ rườm rà này.
Hồng Loan đi lên bục giảng, cô hơi khom lưng chào mọi người.
“Chào mọi người, tớ tên là Hồng Loan, rất vui khi được gặp mọi người.”
Hồng Loan trở về chỗ ngồi, mọi người trong lớp gần như hoá đá—
Chỉ… chỉ nói có vậy thôi hả?
Bạn học mới cũng kiệm lời quá đó!
---

⬅ Trước Tiếp ➡