⬅ Trước Tiếp ➡
Không phải là Hồng Loan không biết nói gì, chẳng qua cô không thích nói mấy lời khách sáo. Đáng lẽ cô còn không định nói câu cuối cùng kia, nhưng ngẫm thấy mình mà nói có hai câu thì cộc lốc quá, cho nên cô mới nói thêm một câu.
Học sinh mới giới thiệu xong, thầy Trần giao nhiệm vụ cho cả lớp cùng nhau quét dọn phòng học.
Bảng đen, bục giảng, cửa sổ, nền lớp học… lớp phó lao động phân công nhiệm vụ cho từng người, mọi người bắt đầu ồn ào cùng nhau dọn dẹp.
Ngày khai giảng luôn có những chuyện vặt vãnh phải làm, ví dụ như vệ sinh, ví dụ như lấy sách, hoặc ví dụ như họp lớp…v..v..
Bởi vậy mà buổi sáng không cần học.
Không phải học nên thời gian trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc đã nghênh đón ánh mặt trời chói chang của buổi trưa.
Học sinh ăn chơi lười nhác hơn một tháng, sau một buổi được hoạt động gân cốt thì đến buổi chiều là ai ai cũng héo như tàu lá chuối.
Chuông tan học vừa reo, tốp ba tốp bốn nam sinh nhanh chóng lao ra khỏi phòng học, tốc độ và khí thế kia như kiểu muốn đi đánh lộn. Suy nghĩ của đám nam sinh ấu trĩ này rất đơn giản —đó là đua tốc độ. Ai chạy ra ngoài cổng trường đầu tiên thì người đó có thể hếch mặt oai xi lô cả buổi, ngay đến lông tơ toàn thân cũng dựng lên đầy đắc ý.
Chỉ cần tới lúc gần tan học, đám nam sinh sẽ nhanh chóng cất hết các thứ vào trong cặp, trên mặt bàn chỉ còn độc một quyển sách để giả vờ giả vịt, ánh mắt thì nhìn chằm chằm từng giây trôi qua trên đồng hồ hoặc điện thoại di động.
Trước khi tiếng chuông tan học vang lên, bọn họ đều đã làm tốt động tác chuẩn bị. Đương nhiên việc cất cánh có thành công hay không còn phụ thuộc vào việc giáo viên có câu giờ hay không, gặp phải lúc giáo viên dạy quá giờ thì bọn họ chỉ còn nước đứng ngồi không yên, nhấp nhổm sốt ruột như mấy con khỉ đít đỏ.
Giờ tan học luôn có rất nhiều học sinh. Trên hành lang, cầu thang rồi trên đường cái… có thể nói là biển người tấp nập, chen chen chúc chúc.
Hồng Loan nhìn mấy nam sinh chống tay lên bàn bật nhảy ra khỏi chỗ ngồi, sau đó co giò chạy ra khỏi biển người thì trong lòng thực sự hâm mộ.
Với cô thì nơi đông người rất khó chịu.
Hiện tại là năm giờ chiều nhưng mặt trời vẫn giống như một quả cầu lửa rơi về phía Tây, lượng nhiệt toả ra không nhiều lắm nhưng bầu không khí vẫn nóng bức như cũ.
Ba người Trường Giang, Hạng Cần và Trần Nam dạo bước trên đường cái. Tuy bọn họ ra sớm nhưng hiện tại có không ít học sinh đi bộ trên đường, đa số đều là nam sinh. Đi phía trước ba người có mấy nam sinh kề vai sát cánh, bọn họ ồn ào nói chuyện, giọng điệu khoác lác xen lẫn tiếng cười ngả ngớn.
“Gương mặt kia xinh đẹp thì có xinh đẹp, nhưng mà ngực quá nhỏ.”
“Bố khỉ, cậu đã được sờ đâu mà biết…”
“Ông đây đi qua vạn bụi hoa, chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn xuyên thấu qua lớp quần áo… chẳng lẽ còn không biết được hay sao?”
“Ha ha ha…
“……”

⬅ Trước Tiếp ➡