⬅ Trước Tiếp ➡
Hạng Cần nghe được lời này liền lắc đầu, tên Phương Lý kia lại bắt đầu khoác lác, lời nói còn buồn nôn, ngay bản thân cậu là con trai mà cũng nghe không nổi.
Nhóm người kia đi càng lúc càng xa, nội tâm thích hóng hớt của Hạng Cần đã sớm ngo ngoe rục rịch, tay cậu khoác lên bả vai Trường Giang rồi cười hì hì nói: “Anh Ngự, vừa nãy cậu có nghe thấy gì không, thằng nhãi Phương Lý kia nhớ thương hoa hậu giảng đường của cậu đó.”
Trường Giang hất tay Hạng Cần ra khỏi vai mình, mắt vẫn nhìn thẳng: “Liên quan gì tới tôi. Cậu lại ngứa đòn à?”
“Không phải vì tôi quan tâm cậu hay sao!”
Trường Giang quay đầu sang và nói: “Ngày nào cũng thấy cậu ồn ào. Cậu là đàn ông, nếu thích cậu ta thì theo đuổi đi, sao cứ gán ghép sang cho tôi làm gì?”
“Không có, tôi không thích cậu ta.” Hạng Cần vội vàng xua tay phủi sạch quan hệ, “Tôi biết cậu nhìn ai cũng thấy chướng mắt, sau này tôi sẽ không bao giờ nhắc đến mấy hot girl trước mặt cậu nữa.”
Hạng Cần im im được một lúc, nhưng lát sau mồm miệng đã không thể an phận, cậu liếc mắt nhìn Trường Giang và Trần Nam đang đi ở bên cạnh, sau đó giả vờ như tự nói chuyện một mình: “Học sinh mới chuyển đến ngày hôm nay đúng là một loli xinh đẹp. Cô ấy giới thiệu rất vui khi được làm quen với chúng ta, vậy mà tôi lại không thấy cô ấy vui vẻ chút nào… Nhìn thì rõ đáng yêu, nói chuyện lại không hề có tí cảm xúc, sự tương phản này khá là dễ thương.” Hạng Cần vừa nói vừa nhớ lại dáng vẻ của cô bạn loli, cậu không nhịn được mà cười rộ lên.
Từ trước đến nay, Trần Nam không có hứng thú với mấy đề tài liên quan đến nữ sinh. Trường Giang tuy không nói gì, nhưng trong đầu lại nhớ tới chuyện mấy ngày hôm trước…
Hôm ấy vừa ăn cơm xong, Trường Giang đang định về phòng thì mẹ đột nhiên gọi cậu lại, mẹ nói bạn thân của mẹ vì công việc nên cả hai vợ chồng bị điều đi Sài Gòn, bọn họ nhờ chăm sóc con gái khoảng một năm, hai ngày nữa sẽ đưa con gái đến đây.
Cô bạn kia không chỉ chuyển tới trường cậu đang học, mà còn học cùng lớp với cậu. Đã thế mẹ dặn cậu sau này phải quan tâm chăm sóc cô bạn nhiều một chút.
Lúc ấy cậu đã nói gì nhỉ?
À lúc ấy cậu đã hỏi: “Sao bố mẹ cậu ấy không cho cậu ấy ở nội trú?”
Mẹ cậu nói bố mẹ cô bạn không yên tâm, hơn nữa mẹ cậu cũng cảm thấy để một cô gái trọ ở trường không được tốt cho lắm.
Sau đó Trường Giang cũng không nói gì nữa. Nhưng khi nằm trên giường, nghĩ đến hai hôm nữa sẽ có một người xa lạ xâm lấn lãnh địa của cậu, đã thế còn là một cô gái ồn ào lắm chuyện thì trong lòng cậu lại thấy buồn bực.
Thật ra bố mẹ cô bạn có thể đưa cô bạn cùng đến Sài Gòn cơ mà?
Tuy nhiên Trường Giang cũng không để ý quá nhiều đến chuyện này, nếu cứ để ý thì cậu không khác gì kẻ nhỏ nhen ích kỷ.
Ở thì ở, một năm mà thôi!
Trường Giang lại nhớ tới sáng nay, lúc dẫm phải chân Hồng Loan, cậu vừa cúi đầu thì thấy đầu nhỏ đen đen tròn tròn của cô bạn chỉ cao đến bả vai mình.

⬅ Trước Tiếp ➡